Chương 46: (Vô Đề)

​Chương 46

​Chiếc xe theo quốc lộ 318 một lần nữa tiến vào Lhasa. Dù mùa đông có làm giảm bớt lượng du khách ghé thăm, nhưng nhờ vào kỳ nghỉ đông, trên đường phố lại xuất hiện thêm không ít những gương mặt trẻ tuổi.

​7 giờ rưỡi tối, xe đi ngang qua đoạn sông Lhasa. Mặt hồ đã đóng băng, ánh đèn vàng vọt trải dài trên mặt băng xanh trong.

​Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Trình Trục Phong mỉm cười nói: "Về rồi đây."

"Phải rồi." Sở Trọng Củ nhận ra đây chính là nơi họ từng chụp ảnh cưới. Anh cầm điện thoại hướng về phía Trình Trục Phong: "Gầy đi một chút rồi."

"Anh hả?" Trình Trục Phong liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu.

"Em đó."

​Chiếc xe lại hòa vào dòng người, đích đến vẫn là khách sạn có thể nhìn thấy cung điện Potala kia.

​Vừa vào phòng, hai chiếc thẻ căn cước được ném thẳng lên bàn, phát ra âm thanh lạch cạch giòn tan. Thẻ phòng c*m v** khe, đèn trên đỉnh đầu lập tức bừng sáng.

​Cả hai đều chẳng thèm nhắc đến chuyện sạc pin cho thiết bị. Họ kéo rèm cửa lại rồi đi thẳng vào vấn đề chính. Những chiếc áo lông vũ mang theo hơi lạnh bị ném xuống sàn, tay ai đó vuốt lên cổ đối phương, môi lưỡi quấn lấy nhau vô cùng ăn ý.

​Khả năng học hỏi của Sở Trọng Củ là điều không cần bàn cãi, dù là khi Trình Trục Phong dạy anh chụp ảnh hay là chuyện l*m t*nh.

"Gầy rồi." Sở Trọng Củ luồn tay vào trong lớp áo lót đen của cậu: "Em nhìn xem…"

"Nhắm mắt lại." Nước từ trên đầu dội xuống. Đã có quá nhiều kinh nghiệm trong phòng tắm, Trình Trục Phong nín thở, đáp lại nụ hôn giữa làn hơi nước mịt mù.

​Mọi thứ diễn ra ngày càng trơn tru. Trong phòng tắm, họ trút bỏ nốt những lớp quần áo cuối cùng. Trình Trục Phong thản nhiên hưởng ứng, cậu đứng dưới vòi hoa sen, quay đầu lại hôn anh từ phía sau rồi hỏi anh làm thế này có vất vả lắm không.

​Câu trả lời bị chặn lại nơi đầu môi. Sở Trọng Củ giật lấy khăn tắm, bế thốc cậu về phía giường. Sau hai hiệp mặn nồng, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang khép hờ của cậu, cắn nhẹ lên vành tai: "Mở mắt ra nào bé cưng, anh vẫn chưa mệt đâu."

​Trình Trục Phong cũng chẳng vừa. Cậu vừa thoát khỏi dư vị của cơn đê mê đã mở bừng mắt, nghiêng đầu cắn vào cằm anh, rồi nắm lấy bàn tay đang đặt sau gáy mình mà lật người ngồi lên trên.

​Hai người vô cùng hòa hợp trên giường, luôn thẳng thắn nói ra nhu cầu của bản thân để cùng đối phương chìm đắm vào khoái lạc.

​Cuối cùng, Trình Trục Phong buông lỏng đôi tay đang nắm lấy tay Sở Trọng Củ, cả người nhũn ra nằm bẹp lên người anh: "Bế em đi tắm đi, anh Trọng Củ."

​Quyền chủ động trong việc tắm rửa lại quay về tay Sở Trọng Củ, nhưng lần này anh không còn nâng niu Trình Trục Phong như búp bê sứ nữa. Trình Trục Phong tựa cằm lên vai anh, đôi chân bủn rủn đứng không vững, nhưng vòng eo đã được đôi bàn tay người đối diện giữ chặt lấy.

​Sở Trọng Củ tranh thủ lúc cậu đang thẫn thờ, khẽ hỏi: "Sướng không em?"

"Sướng." Giọng Trình Trục Phong khàn đặc, "Sắp bị anh làm cho sướng chết rồi, còn anh thì sao?"

"Sướng…"

​Trình Trục Phong nằm trên giường nhìn anh lấy ổ cắm điện ra sạc pin cho thiết bị: "Có trách nhiệm ghê nhỉ."

"Hửm?" Sở Trọng Củ cúi đầu cắm sạc dự phòng, không nhìn cậu: "Phong Phong khen chi tiết hơn chút đi."

"Công tác sau khi "hành sự" nghiêm túc quá." Trình Trục Phong yếu ớt vươn tay sờ cánh tay anh: "Nhìn mà thấy ấm lòng, nhưng chúng ta nhanh lên chút nhé, trời sáng còn phải lên đường đấy."

​Mọi thứ cần sạc đều đã cắm xong, Sở Trọng Củ cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt trên tay mình, liền nắm lấy rồi áp vào má, khẽ cọ xát vào lòng bàn tay cậu, cười nhẹ: "Chờ chút, anh đi lấy đồ ăn cho em."

"Gì vậy?" Mắt Trình Trục Phong sáng lên, còn tưởng là đồ ăn gọi bên ngoài, kết quả Sở Trọng Củ mở cửa đi ra ngoài rồi bặt vô âm tín. Cậu đổi tư thế, kéo gối kê lên đầu giường cho thật êm, điều chỉnh góc độ để tựa vào.

​Người đi ra ngoài 5 phút vẫn chưa thấy động tĩnh gì, điện thoại trái lại vang lên một tiếng "ting". Trình Trục Phong nằm bò trên giường, với tay kéo dây sạc để lôi điện thoại lại gần nhưng chưa kịp nhìn màn hình.

​Ánh đèn trên đỉnh đầu bỗng "cạch" một tiếng rồi tắt ngóm. Sở Trọng Củ bưng một chiếc bánh kem tiến vào, ánh nến vàng ấm áp thắp sáng làm những đường nét trên gương mặt anh trở nên vô cùng mềm mại: "Sinh nhật vui vẻ, Phong Phong."

​Tiếng chuông điện thoại reo vang nhịp nhàng, hai chữ "Mẹ" sáng bừng trên màn hình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!