Bước xuống xe, cả hai quay trở lại phòng giám sát. Trên đường đi, Trình Trục Phong và Sở Trọng Củ vô tình chạm mặt trạm trưởng Jigme Ketsok. Hai người định giữ im lặng lướt qua, nhưng ánh đèn pin đã kịp rọi tới.
Sở Trọng Củ khéo léo kéo cậu ra sau lưng mình che chắn: "Chào chú, buổi tối tốt lành."
Jigme Ketsok khua nhẹ ánh đèn, nhìn thoáng qua chiếc xe phía sau họ: "Lấy thiết bị à?"
"Vâng." Sở Trọng Củ gật đầu.
Trạm trưởng im lặng trong giây lát, không nói gì thêm mà chỉ mỉm cười gật đầu rồi cầm đèn pin rời đi.
Trình Trục Phong ló đầu ra nhìn theo. Đúng lúc ấy, một luồng gió từ đỉnh núi thổi tới, cuốn theo vô số tinh thể băng nhỏ li ti. Những hạt băng lấp lánh đậu trên chiếc áo khoác đen và mái tóc hoa râm của trạm trưởng. Cậu giơ điện thoại lên, nhắm chuẩn bóng lưng của ông mà chụp một tấm.
Sở Trọng Củ nhìn thấy bức ảnh qua màn hình, anh xoa đầu Trình Trục Phong rồi khẽ nói: "Dành cả cuộc đời để canh giữ những sinh linh, dù là hữu hình hay vô hình."
"Thật vĩ đại." Trình Trục Phong chân thành đáp lại.
Vào đến phòng, cả hai đều không ai nhắc đến chuyện quay về nhà. Trình Trục Phong thì ngại ngùng, còn Sở Trọng Củ thì không dám hỏi.
Anh chỉ đành ngồi xuống bên bàn, bắt đầu cắt ghép những tư liệu về nạn săn trộm.
"Anh định tập trung trọng tâm vào việc săn trộm hay là vào những con người ở nơi này?" Ánh mắt Trình Trục Phong dời từ trần nhà gỗ xuống màn hình, cuối cùng dừng lại ở sau gáy anh.
Sở Trọng Củ bưng máy tính, cẩn thận nhích lại gần bên mép giường gấp, đáp: "Vào em."
"?" Trình Trục Phong khó hiểu: "Anh đừng có nói mấy câu đánh đố như thế."
"Tư liệu không đủ nhiều, chúng ta cũng không phải người trực tiếp trải qua. Dù là phương diện nào thì nội dung cũng khó lòng sâu sắc đến mức chỉ một video mà thay đổi được hiện trạng." Sở Trọng Củ cúi đầu nhìn vào mắt cậu: "Nhưng việc chúng ta lặn lội đường xa đến đây, cơ thể bị sốc độ cao, từng bước đi đều khó khăn… tất cả đều là thật. Vì vậy, dùng góc nhìn của em sẽ mang lại cảm xúc sâu đậm hơn."
"Ừm." Tuy Trình Trục Phong chưa hiểu lắm nhưng vẫn thuận miệng hỏi: "Vậy thì giới thiệu cái gì đây?"
"Săn trộm là sai trái, và bảo vệ sinh linh nơi này thực sự rất gian nan."
"Ồ." Trình Trục Phong bừng tỉnh: "Nhưng chúng ta mới tới đây có…"
"Người xem chưa từng trải nghiệm thực tế, nên thời gian ngắn dài không quan trọng." Sở Trọng Củ mở một đoạn phim từ camera hồng ngoại, trong khung hình là mấy con sơn dương đang tụ tập lại: "Thấy sao?"
"Rất đáng yêu."
"Rõ ràng không tận mắt chứng kiến, em vẫn thấy chúng đáng yêu đó thôi." Sở Trọng Củ đặt máy tính vào tay cậu, nói: "Trong tình huống không trực tiếp trải nghiệm, cảm nhận của em chính là thứ mà video có thể truyền tải. Lát nữa phiền ông chủ Trình ghi âm lời dẫn nhé."
"Oáp." Đầu óc Trình Trục Phong vẫn chưa kịp nhảy số, thấy tư liệu đã được sắp xếp xong xuôi liền bảo: "Anh viết lời dẫn đi."
Sở Trọng Củ v**t v* khuôn mặt cậu: "Tuân lệnh."
"Đưa đây nào." Trình Trục Phong ngồi dậy, đôi mắt cong cong ý cười: "Chúng ta chăm chỉ quá đi, đáng được khen ngợi."
"Phong Phong giỏi nhất!"
"Chứ còn gì nữa~"
Bản thảo đã viết xong, với tư cách là một blogger chuyên nghiệp, việc ghi âm lời dẫn đối với Trình Trục Phong không thành vấn đề. Tiếng tuyết rơi và gió thổi ngoài cửa sổ vô tình trở thành nhạc nền hoàn hảo nhất.
Ghi âm xong, cơn buồn ngủ của Trình Trục Phong cũng tan biến gần hết. Cậu chui vào trong túi ngủ ngồi trước màn hình, ngẩng đầu nhìn về phía khoảng đất trống mà Tiểu Hoa từng nhắc tới. Một đám mây vừa vặn trôi qua che khuất ánh trăng, khiến vách núi lúc mờ lúc tỏ trong bóng đêm.
Sở Trọng Củ ngồi vào vị trí Trình Trục Phong vừa nằm khi nãy. Anh cắt ghép xong xuôi rồi lưu video lên nền tảng, đợi lúc nào rời khỏi trạm bảo tồn mới đăng.
Số lượng video trong tài khoản không nhiều, tính cả cái tối nay mới có 10 cái, nhưng thời lượng mỗi cái đều rất ấn tượng, toàn trên 25 phút. Trong thời đại sống gấp này, thời gian để mọi người xem những video dài như vậy đa phần là vào lúc tranh thủ ăn cơm.
Hai tài khoản có liên kết với nhau, nội dung trong video vốn đã được hé lộ trước, phong cách rất thoải mái, tựa như một người bạn đang bôn ba ở phương xa kể chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!