Chương 44: (Vô Đề)

​Trình Trục Phong đã thu hoạch được bức ảnh cuối cùng cho bộ ảnh của mình. Trong khung hình, tuyết từ vách núi lăn xuống, linh hồn của đại ngàn nhảy vọt lên cao, phô diễn cơ thể cường tráng và kỹ năng sinh tồn điêu luyện giữa cơn gió lạnh.

​"Chụp xong rồi, vị vua của núi tuyết." Trình Trục Phong mãn nguyện tắt máy ảnh, "Thế này thì không cần phải vắt chân lên cổ chạy về cho kịp nữa, chúng ta có thể tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi giữa đường."

​"Ừm." Sở Trọng Củ không biểu lộ cảm xúc gì, anh khẽ nuốt nước bọt: "Không gấp."

​Quay trở lại trạm bảo tồn, Trình Trục Phong nhanh chóng làm quen với mọi người. Các thành viên trong đội kể cho cậu nghe rằng gần đây vào ban đêm thường có vài con hươu xạ từ trên núi xuống, có thể quan sát được qua camera giám sát.

​Trạm trưởng đứng ở cửa nghe thấy họ thảo luận liền cười đi tới: "Nếu cậu muốn xem, tối nay có thể ở lại phòng giám sát."

​"Dạ, cảm ơn chú ạ." Trình Trục Phong vui vẻ nhận lời.

​Đã quyết định ở lại thì tất nhiên phải ăn cơm tại trạm, mà việc vận chuyển nhu yếu phẩm lên đây vốn chẳng dễ dàng gì. Hai người cảm thấy hơi ngại nên đã vào xe khệ nệ bê ra mấy túi lớn đồ ăn vặt và nguyên một thùng nước ngọt còn nguyên tem.

​Trình Trục Phong còn định theo vào bếp để nhóm lửa thêm củi nhưng bị Tiểu Hoa đuổi ra. Anh ta bảo cơm sắp xong rồi, không cần giúp gì đâu, bảo cậu cứ sang phòng giám sát mà trải giường.

​Trình Trục Phong quay đầu nhìn Sở Trọng Củ, thấy anh vẫn còn dáng vẻ tâm sự ngổn ngang.

​"Ờm…" Trình Trục Phong ngước mắt nhìn mặt trời đang treo nghiêng trên không trung, rồi lại nhìn đồng hồ, đã 5 giờ rưỡi, "Anh còn 2 tiếng nữa. Trạm trưởng bảo tối nay phòng giám sát chỉ có hai đứa mình thôi."

​"…" Sở Trọng Củ gật đầu.

​Trạm trưởng đẩy cửa phòng giám sát, vẫy tay gọi hai người.

​Bên trong đặt màn hình và máy tính, một chiếc giường xếp đơn giản kê ngay giữa phòng, bức tường trắng xám treo lủng lẳng một chiếc bóng đèn nối bằng dây điện.

​"Hơi đơn sơ một chút." Trạm trưởng mỉm cười với hai người, chân thành nói: "Vất vả cho hai cậu rồi. Rất cảm ơn các cậu đã giúp nhiều người thấy được dáng vẻ của động vật tại nơi cư trú của chúng."

​"Chú đừng nói thế ạ." Trình Trục Phong dùng ánh mắt ra hiệu cho Sở Trọng Củ, bảo anh mau nói gì đó đi.

​"Được làm những việc này là vinh dự của chúng tôi." Sở Trọng Củ hiểu ý, hỏi tiếp: "Trạm trưởng, chúng tôi có thể dùng tư liệu ở nhà trưng bày để làm một số về phổ biến kiến thức chống săn trộm không ạ?"

​"Thế thì tốt quá!" Trạm trưởng gật đầu mạnh vẻ, "Hai cậu cứ ổn định chỗ nghỉ đi, tôi sẽ bảo một đồng chí trẻ gửi cho các cậu các video động vật quay được bằng máy ảnh hồng ngoại trước đây."

​Sau vài câu xã giao, trạm trưởng giới thiệu sơ qua về tình hình cụ thể của trạm. Tính cả trạm trưởng thì vào mùa hè chỉ có 4 người, trong đó có hai tình nguyện viên từ nơi khác đến. Mùa đông nạn săn trộm hoành hành, tình nguyện viên về quê nên trung đoàn biên phòng địa phương sẽ cử người sang hỗ trợ công tác.

​Đi dạo một vòng quanh trạm bảo tồn, họ dừng chân tại nhà bếp.

​Trạm trưởng cầm kẹp gắp than, cúi người bới trong đống tro, vài củ khoai tây tròn lẳn lăn ra từ lò đốt.

​"Nào, hai cậu nếm thử đi." Jigme Ketsok dùng vải bọc lấy củ khoai, lớp tro thực vật cháy đen dính bên ngoài, chỉ cần bẻ nhẹ là lớp ruột vàng nhạt lộ ra, hương thơm quyện cùng làn khói trắng len lỏi vào mũi hai người.

​"Cháu cảm ơn." Trình Trục Phong rút một tờ giấy trong túi ra lót tay. Thấy số lượng khoai không nhiều, cậu bảo: "Tụi cháu ăn chung một củ là được rồi ạ."

Jigme Ketsok cũng không ép, gọi các chiến sĩ vào cùng chia nhau chỗ khoai nướng. Chia xong, nắp nồi trên bếp được nhấc ra, bên trong là thịt cừu hầm miến.

​Những sợi miến trong nồi dần trở nên trong suốt, xẻng vừa lật lên là những miếng cải thảo thấm đẫm gia vị hiện ra, nước dùng sôi sùng sục, bên thành nồi dán những miếng bánh nướng tương ứng với số người. Một tiếng "cạch" vang lên, bánh rơi vào nồi. Miếng bánh nhanh chóng hút sạch nước dùng đậm đà, cuối cùng được rắc thêm chút muối trắng tinh.

​"Thơm quá." Trình Trục Phong gắp một miếng khoai tây bỏ vào miệng, mắt sáng lên, cậu nhét một nửa vào tay Sở Trọng Củ rồi nói: "Ngon thật đấy."

​Sở Trọng Củ nhìn nồi thức ăn cũng hơi ngẩn người, anh vô thức nếm một miếng, nóng hổi, mềm dẻo.

Jigme Ketsok dùng bát inox múc bánh và thức ăn cho hai người: "Ở đây ấm, hai cậu cứ ăn tại đây đi, chúng tôi sang nhà ăn." Gọi là nhà ăn, thực chất là một căn phòng đặt bàn ghế, giữa phòng đốt một chiếc lò sưởi.

​Tiểu Hoa cũng được giữ lại trò chuyện cùng họ trong bếp. Sau khi chia xong thức ăn, nồi được đun nóng lại để luộc mấy hộp sữa hạt "Sáu Quả Óc Chó" mà họ mang từ trên xe xuống.

​Chiếc bát trong tay hai người không cách nhiệt, hơi ấm lan tỏa áp chặt vào lòng bàn tay. Bên ngoài gió lạnh rít gào, ba chiếc ghế đẩu vây quanh lò lửa, tiếng gỗ cháy lách tách vui tai.

​"Ngày mai hai người dậy sớm chút nhé." Tiểu Hoa vừa dùng đũa gắp bánh vừa nói, "Chỗ này của bọn tôi hiếm khi có người lạ đến, động vật cũng không sợ người, biết đâu lại thấy được mấy chuyện hay ho."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!