Chương 43
So với giữa tháng 12, gió của cuối tháng 1 đã mang theo hình hài rõ rệt, cuốn theo những bông tuyết kết thành từng lưỡi dao trắng muốt bay ngang giữa không trung.
Trên đỉnh Shishapangma, hai người phải đợi ròng rã 12 ngày mới chụp được cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn, nhưng ở Changtse họ chỉ mất có 3 ngày.
Tại vị trí cách đỉnh Everest khoảng 20km, trong lúc rét đến run cầm cập, cả hai đã thành công ghi lại khoảnh khắc sao chổi lướt qua đỉnh núi.
"Hy vọng tối nay có thể chạm mặt báo tuyết." Trình Trục Phong ôm bức ảnh chụp báo tuyết, chắp tay thành kính cầu nguyện rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời giăng kín mây đen.
"Cần anh lái nhanh hơn không?" Sở Trọng Củ vịn vô lăng, nhịn cười hỏi.
"Không cần đâu." Trình Trục Phong nhìn những bông tuyết bay qua cửa sổ xe, ngồi khoanh chân trên ghế, "Để đợi đến 9 giờ rưỡi em gọi điện cho biên tập viên đã."
Thời gian rất trùng hợp, hai người đang đi đúng vào mùa thường xuyên xuất hiện Nhật Chiếu Kim Sơn. Mùa thu đông là mùa khô, không khí trong lành, ít mưa, vốn dĩ rất dễ quan sát toàn cảnh núi tuyết.
Ngày 24 tháng 1 chụp được sao chổi, sáng nay đúng 9 giờ 29 phút, Trình Trục Phong căn giờ Cao Xuân đi làm để gọi điện cho cô.
Cao Xuân tưởng hai người đã đến gần vùng Namcha Barwa, nào ngờ khi nghe Trình Trục Phong nói họ vẫn còn ở Everest, cô cảm thấy mặt mũi tối sầm.
"Năm sau cậu chụp báo tuyết không được sao!?" Cao Xuân cười khổ trong điện thoại, "Các cậu có biết hạn chót nộp bản thảo là ngày 5 tháng 2 không? Bức ảnh động vật cuối cùng chưa giao, bức ảnh về núi cuối cùng cũng chưa nộp. Sao chổi thì chụp rồi đấy, nhưng nếu Namcha Barwa mà không có nắng thì coi như chụp mặt trăng cũng công cốc thôi."
"Biên tập Cao, nếu không có báo tuyết em sẽ thử tìm hươu xạ Himalaya." Trình Trục Phong gãi đầu, "Ở Namcha Barwa tụi em muốn chụp Nhật Chiếu Kim Sơn và Nguyệt Chiếu Ngân Sơn, nên bọn em định đợi đến ngày trăng tròn."
"Còn phải thỏa mãn cả điều kiện nắng vàng lẫn trời trong nữa." Sở Trọng Củ thấp giọng bổ sung.
"Cái gì? Hươu xạ Himalaya mà cậu muốn tìm là… đợi đã? Không đúng, mười năm qua số lần xuất hiện không quá ba lần đâu!" Cao Xuân vừa xem lịch trên máy tính vừa xem dự báo thời tiết, biết đâu hai người này lại gặp may thật, "Được rồi, ngày 5 tháng 2 cậu phải bảo đảm gửi ảnh cho chị. Để chị hỏi xem dấu vết báo tuyết ở quanh đó cho cậu."
"Em bảo đảm sẽ gửi ảnh cho chị trước 23:59:59 ngày ngày 4 tháng 2." Trình Trục Phong hít sâu một hơi, hứa hẹn hết sức thuần thục.
"Được." Nói xong, Cao Xuân gửi cho cậu số điện thoại của một nhân viên bảo tồn động vật hoang dã địa phương từng hợp tác.
Sau khi cúp máy, Trình Trục Phong thử gọi số đó. Đầu dây bên kia báo đang bận, cậu quay sang mỉm cười với Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ nhìn dãy số trên điện thoại: "Cách làm việc của hai người lúc nào cũng thế này à?"
"Ừm." Trình Trục Phong lưu số điện thoại lại, "Tướng ở ngoài, quân lệnh có thể nghe hoặc không. Anh cứ yên tâm đi, chị ấy không phải mèo máy Doraemon đâu, không rút được cánh cửa thần kỳ từ trong túi ra để tịch thu thẻ nhớ của em được."
"Chị ấy vừa nhắn WeChat cho anh, bảo anh tịch thu thẻ nhớ của em đây này." Sở Trọng Củ cảm nhận được độ rung nhẹ trong túi áo, một tay anh lấy máy ra liếc nhìn tin nhắn.
"Phong Phong trả lời giúp anh nhé?"
Trình Trục Phong mỉm cười híp mắt nhận lấy máy: "Xin lỗi biên tập Cao, em là Phong Phong đây."
Trong thẻ nhớ đã có thêm vài bức ảnh động vật dự phòng, cậu đã chỉnh sửa xong và lưu vào đám mây, nhưng có lẽ vì nỗi chấp niệm với "vị vua của núi tuyết", cậu luôn cảm thấy chưa đủ hoàn hảo.
Bên ngoài cửa sổ xe, đập vào mắt chỉ có tuyết trắng và đá núi màu nâu xám. Bánh xe được quấn xích chống trượt lún sâu vào lớp tuyết, tiếng gió đập thình thình vào cửa kính.
Sở Trọng Củ dừng xe tại một khu vực đỗ bên lề đường, kéo phanh tay, đợi Trình Trục Phong gọi điện.
"Gió này ấy hả, xe nào nhẹ chút là không cần đạp ga cũng tự bay." Trình Trục Phong gửi yêu cầu kết bạn WeChat cho đối phương, "Sóng của em ngay cả 2G cũng không có, cứ xoay vòng vòng mãi."
"Cẩn thận gió thổi bay mất Phong Phong của anh đấy…" Sở Trọng Củ nhìn thẳng vào con đường cao tốc bị tuyết bao phủ trước mặt.
Trình Trục Phong đưa tay ra trước mặt anh quờ quạng một cái rồi nắm chặt lấy tay anh: "Thế thì anh Sở buộc cho em một sợi dây đi."
Cột sóng điện thoại thỉnh thoảng mới hiện lên một vạch, sau 5 phút WeChat đã được thông qua, đối phương gửi tới một vị trí định vị.
Trình Trục Phong đặt điện thoại lên giá đỡ ở giữa, xem qua lộ trình thấy rất gần với trại cũ: "Đi thôi, hai đứa mình đi tìm báo tuyết nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!