Chương 42: (Vô Đề)

​Chương 42

​Bầu trời trong vắt một màu xanh biếc như những mảng màu nước loang ra, mây trôi không ngừng nghỉ dưới sự rượt đuổi của gió. Trình Trục Phong đã có thể tiên liệu rằng bình minh trên đỉnh Namnani sẽ vô cùng hoàn mỹ.

Cậu nhìn dãy núi trải dài trước mắt, rồi lại ngoảnh đầu ngắm nhìn đỉnh Kailash đơn độc phía xa. Vì bộ ảnh chưa được phép rò rỉ sớm, cậu xoay ống kính hướng về phía đỉnh núi sau lưng mình.

​"Thời tiết đẹp quá đi." Sau một đêm nghỉ ngơi, Trình Trục Phong sảng khoái tinh thần mở tài khoản cá nhân lên: "Giúp em gắn điện thoại lên nóc xe với."

​"Được." Sở Trọng Củ gắn điện thoại lên nóc xe, "Bắt đầu rồi đấy."

​"OK." Lời giới thiệu của cậu vẫn đơn giản như mọi khi: "Chào buổi sáng, hôm nay là cảnh Nhật Chiếu Kim Sơn trên đỉnh Kailash, mặt trời sẽ ló rạng sau 15 phút nữa."

​Sở Trọng Củ đặt điện thoại xong liền quay lại bên cạnh Trình Trục Phong, kéo chiếc khẩu trang đang trễ xuống cằm của cậu lên lại cho ngay ngắn.

​"Cảm ơn anh." Trình Trục Phong vịnh vào vai Sở Trọng Củ, ghé sát tai nói nhỏ: "Anh Sở, cho em quảng cáo ké một chút."

​Không phải cậu muốn chèn quảng cáo gì, mà là vì dư âm trận kịch liệt đêm qua với Sở Trọng Củ khiến lưng cậu mỏi nhừ, đứng không vững nổi nữa rồi.

​Chiếc ghế xếp mở ra giữa đồng tuyết mênh mông, bầu trời xanh thẳm bị ánh nắng làm loãng đi ít nhiều. Tuyết phủ từng lớp trên những tảng đá đen, kết hợp với vòm trời trong vắt trông chẳng khác nào một miếng bánh Tiramisu rắc đầy đường bột.

​Trình Trục Phong ôm máy tính bảng xem bình luận đang nhảy liên tục trên màn hình:

​"Chưa tỉnh ngủ cứ tưởng là bánh ngọt, hóa ra là cảnh bình minh."

​"Dậy không nổi để ngắm bình minh đâu, tôi quyết định đi mua bánh ngàn lớp đây."

​"Chuẩn, đã chốt đơn."

​"Ủa? Link mua hàng đâu?"

​Màu trời chuyển dần từ xanh sang vàng kim, ánh nắng nhô lên từ phía bên kia đường chân trời khiến "miếng bánh chocolate" ban nãy lại đổi vị. Tiếng nhạc từ máy tính bảng át cả tiếng trò chuyện của hai người giữa cánh đồng tuyết.

​"Chắc em phải làm "hội viên lặn không sủi tăm" nửa tháng quá, không dựng video nữa, chỉ đăng ảnh thôi." Trình Trục Phong tựa vào tấm đệm sưởi tự động, chỉ vào tờ lịch mang theo: "Nhiệm vụ hoàn tất, ngày về nhà không còn xa nữa rồi."

​Sở Trọng Củ cười hùa theo: "Sẽ bám sát bước chân của ông chủ Trình."

​Phát trực tiếp được nửa tiếng, phong cách bình luận của khán giả đã hoàn toàn lệch sang hướng… tiệm bánh nào ngon nhất…

​"Được rồi, mọi người đừng quảng cáo bánh ngọt ở đây nữa." Trước khi tắt livestream, Trình Trục Phong lén chụp màn hình danh sách các hiệu bánh mà cư dân mạng vừa nhắc tới, sau đó quay ống kính vào chiếc ghế xếp dưới đất: "Cảm ơn nhà tài trợ đã tài trợ chiếc ghế xếp này, ngồi hai người trên tuyết vẫn rất vững, bạn nào có ý định đi cắm trại thì có thể tham khảo nhé."

​Quay lại xe, Trình Trục Phong mở tài khoản "Mảnh Vỡ Cuồng Phong" mà Sở Trọng Củ đang cầm lên, thấy lượt theo dõi cũng đã tăng thêm gần mười nghìn. Nhờ màn quảng cáo vừa rồi mà hộp thư đến nhảy đầy những lời mời hợp tác và ký kết với các công ty MCN.

​Người tinh mắt đều nhận ra tài khoản của hai người có liên kết với nhau, vậy mà vẫn có không ít lời mời hỏi rằng: "Anh có cân nhắc việc ký hợp đồng độc lập không?"

​"Điều khoản đưa ra hấp dẫn ghê." Trình Trục Phong lướt ngón tay trên màn hình, "Nếu hồi đó họ gửi cho em những thứ này biết đâu em đã xiêu lòng thật rồi."

​Sở Trọng Củ vừa lái xe vừa cười khẽ: "Ông chủ Trình đã học qua lớp tuyên truyền chống lừa đảo rồi, sao mà mắc bẫy được."

​"Hay là anh ký với em đi." Trình Trục Phong suy nghĩ một chút rồi quay sang nhìn anh, "Em có giấy phép kinh doanh đàng hoàng, làm ăn hợp pháp, còn đóng bảo hiểm xã hội cho anh nữa."

​"Được thôi." Sở Trọng Củ mỉm cười gật đầu.

​Về đến khách sạn, Sở Trọng Củ ôm máy tính xuất ảnh chụp sáng nay, dùng PS để xử lý kỹ thuật chồng ảnh (stacking).

​Trình Trục Phong ngồi một bên gọi điện về nhà, bị ba cậu ném cho một số điện thoại, bảo cậu tự đi mà hỏi luật sư. Dựa trên mô hình hợp tác sau này của hai người, luật sư đã soạn sẵn một bản hợp đồng.

​Cậu đặc biệt xuống lầu in ra giấy A4 thành hai bản, lục tìm con dấu trong xe rồi đẩy đến trước mặt Sở Trọng Củ.

​"…" Sở Trọng Củ liếc nhìn bản hợp đồng bên cạnh, bật cười: "Ông chủ Trình, sao chúng ta lại trở thành đối tác góp vốn vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!