Chương 41: (Vô Đề)

​Chương 41

​Năm phút sau, Trình Trục Phong vẫn còn đang trong cơn lâng lâng, cậu chống tay định bò từ trên người anh ngồi dậy.

​Sở Trọng Củ ấn nhẹ vào thắt lưng cậu: "Ông chủ Trình cho anh ôm thêm năm phút nữa đi."

​Cậu giơ tay bịt miệng Sở Trọng Củ lại, lườm anh một cái nhưng chẳng mấy gay gắt: "Ôm thì ôm, tự dưng hôn người ta làm gì."

​Sở Trọng Củ tựa vào lưng ghế, hôn lên lòng bàn tay cậu, cúi mắt vân vê mái tóc hơi xoăn của cậu: "Có muốn cắt ngắn tóc mái chút không?"

​Rời nhà hơn hai tháng, tóc mái của Trình Trục Phong đã dài chạm mắt, thỉnh thoảng cậu lại phải lắc đầu để hất những sợi tóc lòa xòa ra.

"Em có tông đơ đây, hay là húi cua luôn nhỉ?" Trình Trục Phong ngồi dậy, rất có tinh thần hành động mà lấy chiếc tông đơ trong túi đồ cá nhân ra.

"Thay đổi phong cách lớn vậy sao?" Sở Trọng Củ cầm lấy tông đơ: "Tóc em là xoăn tự nhiên à?"

"Đúng đó, em chỉ có hai kiểu tóc thôi, hoặc là húi cua, hoặc là kiểu như bây giờ." Trình Trục Phong vén tóc mái lên rồi ấn xuống, để lộ vầng trán thanh tú: "Cắt húi cua trông có tinh thần lắm! Tầm nửa năm trước tóc em trong video vẫn còn ngắn mà."

"Đúng nhỉ, anh có xem rồi." Sở Trọng Củ mỉm cười: "Trời lạnh mà không có tóc là buốt đầu lắm đấy. Vào nhà vệ sinh đi, anh cắt ngắn bớt cho em một chút."

​Trời quá lạnh, cắt tóc quá ngắn quả thực không hợp lý. Lúc gió thổi mà đội mũ, có tóc còn thấy choáng váng, không có tóc thì coi như mất đi một lớp giữ nhiệt, chắc sẽ bị thổi cho ngớ người luôn. Trình Trục Phong xé một chiếc túi rác quàng quanh cổ, Sở Trọng Củ cầm tông đơ khéo léo giữ lấy phần tóc mái của cậu, men theo nếp tóc cũ mà tỉa từng chút một.

​Trình Trục Phong nhìn chằm chằm vào mặt anh, trong đầu bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ của Sở Trọng Củ khi để tóc húi cua, rồi cậu đưa tay nhéo má anh một cái đầy vẻ lưu manh.

"Anh mà cắt húi cua chắc là đẹp trai lắm nhỉ?"

​Sở Trọng Củ gật đầu, cười đáp: "Chờ đến mùa hè sẽ thỏa mãn trí tò mò của em."

​Cắt xong, cổ của Trình Trục Phong không tránh khỏi bị dính vài sợi tóc vụn.

"Em đi tắm đây."

"Ừ." Sở Trọng Củ nhướn mày nhìn cậu: "Tắm đi, anh đi dựng video."

"Đi đi." Trình Trục Phong gật đầu: "Không được làm lỡ chính sự đâu đấy."

​Đang đi trên đường, tư liệu chắc chắn sẽ không thiếu.

​Sau vụ lên xu hướng hôm qua, hai tài khoản đã liên kết với nhau. Một lượng lớn người theo dõi mới đổ dồn vào Mảnh Vỡ Cuồng Phong giục giã cả hai tiếp tục cập nhật những mảnh ghép hành trình.

​Sở Trọng Củ đem tư liệu của những ngày qua ở chỗ đám sóc đất, đêm đen Geji, cảnh lùa cừu buổi sớm và núi Kailash, sắp xếp và cắt ghép lại theo ý tưởng của mình.

​Trong video anh không xuất hiện mà chỉ đóng vai trò người ghi hình. Anh đứng sau ống kính quay cảnh Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên, còn ống kính của Trình Trục Phong lại hướng về thế giới bao la vô tận.

​Phía dưới có gắn thẻ đồng sáng tác, nhấn vào tài khoản "Trục Phong": Trên mặt đất là những đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, nơi những sinh linh tự do tự tại sinh sống, ống kính chuyển động theo con đường dài, khung cảnh hiện ra là bầu trời và núi tuyết nhuộm sắc hồng.

​Trong video của cậu, con người hiếm khi trở thành nhân vật chính.

​Mở đầu video, giọng nói của Trình Trục Phong vang lên như một lời thuyết minh không cảm xúc, giới thiệu với người xem đây là đâu. Kết thúc video, cậu báo cáo các thông số thiết bị và thời gian quay.

​Sở Trọng Củ phát đi phát lại video của "Trục Phong", anh lưu lại bản gốc, sau đó lại điều chỉnh thứ tự cảnh quay theo nhịp điệu của Trình Trục Phong để tạo ra một bản khác.

​Tiếng nước trong phòng tắm không biết đã dừng từ lúc nào. Trình Trục Phong từ bên trong bước ra, vừa lau tóc vừa tỏa ra hơi nóng hôi hổi.

"Anh đi tắm đi."

​Sở Trọng Củ không nhúc nhích, anh kéo chiếc ghế bên cạnh lại: "Video dựng xong rồi, ông chủ Trình xem thử hai bản này xem."

"Hửm?" Trình Trục Phong thắc mắc, bình thường cậu vẫn xem mà, đâu cần anh phải nói riêng như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!