Trình Trục Phong ôm khư khư chiếc máy ảnh, rón rén bước vào rồi cẩn thận khép cửa lại.
"Phù…" Cậu khẽ thở phào một hơi, vừa quay đầu lại đã chạm ngay ánh mắt của Sở Trọng Củ đang ngồi giữa bóng tối.
Trong căn phòng tối om, Sở Trọng Củ ngồi trên giường, khẽ nhướn mày nhìn cậu.
Trình Trục Phong giật nảy mình, vội vàng lùi mạnh về phía sau, lưng va rầm vào cánh cửa.
"Ui!" Cậu đau đớn hừ một tiếng nhưng tay vẫn giữ chắc chiếc máy ảnh, "Anh Sở, anh dậy rồi ạ? Vẫn còn sớm mà."
"Ừ, mới dậy." Nhìn bộ dạng như bị sờ gáy của cậu, Sở Trọng Củ khẽ nhếch môi muốn trêu chọc một chút, anh hỏi: "Sớm thế, có hẹn à?"
Trình Trục Phong nâng nâng chiếc máy ảnh, cười hì hì đáp: "Em có hẹn với mặt trời~"
Sở Trọng Củ không ngờ cậu lại hưởng ứng kiểu đó, anh gật đầu: "Đi chụp bình minh à, hay sao?"
"Dạ không, em định tranh thủ lúc bình minh đi chụp mấy con phố không người. Ai ngờ dân ở đây còn dậy sớm hơn, trời chưa sáng đã ra quét tuyết rồi."
Trình Trục Phong có chút buồn bực. Cậu đã phải lấy hết quyết tâm mới rời bỏ được chăn ấm nệm êm, vậy mà vừa ra ngoài đã thấy tuyết trên mặt đất bị quét thành từng đống ven đường, giận quá nên cậu chụp luôn mấy đống tuyết đó vài kiểu.
Người cậu còn vương hơi lạnh nên không dám lại gần giường mà đặt máy ảnh lên sofa.
"Em tiện tay mang túi đồ vệ sinh cá nhân vào luôn, sáng thấy anh đang ngủ say nên em chưa rửa mặt."
Trình Trục Phong vừa nói vừa lôi đống chai lọ ra: "Trong này có bàn chải dùng một lần với đồ dưỡng da, anh cứ dùng tự nhiên nhé."
Cậu treo áo khoác lên cửa, xoa xoa hai cánh tay rồi cầm cốc súc miệng của mình vào phòng vệ sinh.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên, Sở Trọng Củ cầm điện thoại, con số 6 giờ 30 trên màn hình khiến anh hơi ngẩn ra. Anh nhớ bài đăng tối qua của Trình Trục Phong là lúc hơn 7 giờ, lên giường muộn nhất cũng không quá 9 giờ.
Nhìn về phía phòng vệ sinh, Sở Trọng Củ không ngờ mình lại ngủ tới tận 9 tiếng rưỡi, càng không ngờ chất lượng giấc ngủ cũng có thể lây được.
Trình Trục Phong rửa mặt xong rất nhanh, cậu bước ra với những giọt nước còn vương trên mặt, tay lại sục sạo trong túi đồ. Cậu lôi ra một chiếc khăn, lau khô mặt mũi.
Là một nhiếp ảnh gia, cậu cực kỳ nhạy cảm với ánh nhìn. Lúc đang lau mặt, cậu đã nhận ra Sở Trọng Củ đang quan sát mình. Nhưng khi cậu buông khăn quay đầu lại, Sở Trọng Củ lại đang cúi đầu nghịch điện thoại.
"?" Trình Trục Phong đầy dấu chấm hỏi, cứ tưởng anh muốn đi vệ sinh mà ngại không nói.
"Em xong rồi, anh Sở cứ tự nhiên."
"Được." Sở Trọng Củ đứng dậy, cầm máy đo oxy trong máu rồi tự nhiên kẹp vào ngón tay Trình Trục Phong.
Trình Trục Phong giơ tay lên, vô thức phối hợp với động tác của anh.
Thiết bị kêu lên hai tiếng "tít tít": Oxy trong máu 97, nhịp tim 102.
"Không sao rồi." Được ngủ đủ giấc nên tâm trạng Sở Trọng Củ rất tốt. Thấy bộ dạng ngoan ngoãn phối hợp của Trình Trục Phong, anh định giơ tay xoa mái tóc hơi rối của cậu, mái tóc đen có chút xoăn tự nhiên trông có vẻ rất mềm, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại.
"Đã bảo là sức khỏe em tốt mà!" Trình Trục Phong chớp mắt, gỡ thiết bị trên ngón tay xuống. Cậu tự hào vỗ vỗ ngực: "Anh Sở, đêm qua anh ngủ thế nào?"
"Rất tốt." Sở Trọng Củ nói, "Cậu ngủ rất ngoan."
"Hehe, bình thường em đi chụp chim, có ngủ gật cũng không làm chim giật mình đâu!" Vẻ đắc ý trên mặt Trình Trục Phong lại tăng thêm vài phần, cậu ngẩng cao mặt.
Sở Trọng Củ "ừ" một tiếng rồi cầm bàn chải trên bàn.
Đến khi anh trở ra, Trình Trục Phong đang ôm một bát trà màu nâu nhạt uống ngon lành. Hương sữa thơm nồng lan tỏa khắp căn phòng, trên bàn còn bày sẵn bánh và mì.
Tranh thủ lúc anh vệ sinh cá nhân, Trình Trục Phong đã theo chân một cậu nhóc địa phương đi mua đồ ăn sáng. Không biết sức ăn của Sở Trọng Củ thế nào nên cậu cứ mua hết những gì mình thấy thèm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!