Trang web tải lại kết quả tìm kiếm, anh chọn mua đủ những loại thuốc còn thiếu theo trí nhớ. Nhìn sang Trình Trục Phong đang ở bên cạnh, anh mím môi, kéo hộp y tế ở phía sau lại rồi mở ra.
"Em uống thuốc cảm rồi à." Ánh mắt Sở Trọng Củ đảo qua hộp thuốc, quả nhiên nó không giống với những gì anh nhớ.
"Ừm, em vừa uống xong."
Sở Trọng Củ đưa tay sờ trán cậu: "Sao vậy?"
"Phòng hờ thôi à." Trình Trục Phong hơi nghiêng mặt, cọ cọ vào lòng bàn tay anh, "Hơi đắng, lần sau đổi hãng khác đi."
Nghe cậu nói vậy, Sở Trọng Củ hỏi: "Ông chủ Trình, bình thường em hay uống thuốc cảm hãng nào?"
"Ờm…" Trình Trục Phong suy nghĩ một hồi, "Mua cho em túi kẹo m*t đi, vị truyền thống của Alpenliebe ấy."
Huyện Burang không xa lắm. 7 giờ rưỡi tối, hai người đi qua một khúc quanh là đã thấy những tòa nhà trong huyện.
Khi độ cao giảm dần, phía xa hiện ra những dãy núi nối tiếp nhau, đâm toạc lên từ lòng đất. Dãy núi trắng xóa bị mây che phủ nhưng chẳng hề làm giảm đi vẻ uy nghiêm vốn có.
"Cũng đẹp thật đấy…" Trình Trục Phong ngáp liên tục mấy cái, cố gắng xốc lại tinh thần để lái xe.
"Uống ngụm nước cho tỉnh táo." Sở Trọng Củ đưa nước qua.
"Cảm ơn anh." Cậu ngửa đầu uống cạn, "Chỗ này đông người ghê."
Những cửa hiệu đang mở cửa lấp lánh ánh đèn nhỏ dọc hai bên đường, nhìn kỹ còn thấy cả biển hiệu "Món Tứ Xuyên" và "Sườn gác bếp Vân Nam".
Ngoài những người đến chờ ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn, phần lớn du khách ghé đây vì Burang mới xây sân bay, có thể bay thẳng từ Gonggar Lhasa tới, giúp cơ thể có thời gian đệm để thích nghi với độ cao lớn hơn.
Sau khi đi vòng từ điểm cao nhất xuống, Trình Trục Phong lộ rõ vẻ không thích nghi kịp: "Buồn ngủ quá."
"Em lên lầu ngủ trước đi, để anh sắp xếp lại quần áo." Nhân lúc cậu lái xe, Sở Trọng Củ đã kiểm kê lại các vật tư cần thiết. Không gian có hạn, đồ đã lấy ra là khó xếp lại như cũ, cả cốp xe giờ đã chất đầy nhóc.
"Hả? Chắc em hơi bị say oxy rồi." Trình Trục Phong dừng xe, xoa xoa mặt, "Tầm này mà bay về nhà chắc em xỉu thẳng trên giường luôn quá. Chắc anh vẫn ổn nhỉ?"
"Sao lại nói thế?" Sở Trọng Củ chưa theo kịp tư duy của cậu, hỏi lại: "Độ cao của Bắc Kinh với Thiên Tân cũng tương đương nhau mà."
"Thành phố Atlantis chi nhánh Thiên Tân mà anh, độ cao toàn là âm thôi."
"Thế nếu vài trăm năm sau người anh quen lẽ ra phải là người cá Trục Phong à?" Sở Trọng Củ trêu.
"Chứ sao." Trình Trục Phong cười híp mắt gật đầu, chìa tay về phía anh, "Tranh thủ lúc em còn là người, đưa căn cước đây để em đi mở phòng."
Ban đêm trên phố không quá đông người. Anh mở cốp xe, định sẽ xếp riêng quần áo ra, nhưng mới xếp được vài cái đã thấy chẳng việc gì phải làm thế, dù sao thì cái áo lót Trình Trục Phong đang mặc trên người cũng là của anh.
Anh im lặng thu dọn đồ đạc, tiện tay bỏ quả quýt không hiểu sao lại kẹt trong khe ghế vào túi áo.
Tiếp tục bổ sung đồ ăn vặt vào hộc chứa đồ, anh ngẩng đầu nhìn đống đồ đạc đầy ắp qua gương chiếu hậu. Thiết bị, giá đỡ, quần áo… so với hai tháng trước, nơi này đã có thêm rất nhiều thứ thuộc về anh.
Sở Trọng Củ mở điện thoại đối chiếu với danh sách mua sắm, tính toán xem làm sao để nhét thêm đống đồ mới mua vào.
Mục "Chờ gửi hàng" hiện dấu chấm đỏ, anh bấm vào xem. Đề xuất tự động lại nhảy ra, bao cao su lại xuất hiện trên màn hình.
Mua không? Mua đi, ở đây không mua được, nhỡ đâu lại dùng đến.
Liệu mục đích có lộ liễu quá không? Em ấy đã nhắc rồi, không mua mới là cố ý, mà độ cao ở đây thấp thật không? 3900m dù sao cũng thấp hơn 5000m. Suy nghĩ cứ nhảy loạn xạ trong đầu, anh tự hạ quyết tâm, dù sao dùng hay không là việc của em ấy, nhưng không mua thì là lỗi của anh.
Sở Trọng Củ hít sâu một hơi, bình tĩnh bấm vào trang đề xuất. Thời gian giao hàng đều tương đương nhau, đều là vận chuyển hàng không hỏa tốc, anh chọn quy cách xong liền thanh toán rồi tắt điện thoại.
Anh xách hộp y tế hỏi lễ tân số phòng, vừa lên tới nơi đã thấy cửa khép hờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!