Trình Trục Phong nhìn vào phí chuyển phát nhanh của hai con cừu mà khẽ hít một ngụm khí lạnh.
Bước ra khỏi trạm chuyển phát, hai người nhìn nhau.
"Tiền cước phí gần bằng nửa con cừu rồi."
"Đúng thế, tận 660 tệ!" Trình Trục Phong gật đầu, "Vậy nên chúng ta phải ăn thật nhiều ở đây để gỡ lại vốn mới được."
Sở Trọng Củ gật đầu nhưng lại thấy có gì đó sai sai: "Vừa phải thôi nhé, đừng để bị chướng bụng."
"Yên tâm, em tự biết chừng mực mà." Trình Trục Phong vỗ vỗ ngực, "Tin em đi."
Ngọn lửa bập bùng trước ống kính, Trình Trục Phong ôm máy ảnh cúi người quay chiếc chảo sắt trước mặt. Những chiếc bánh bao áp chảo trong chảo đẫm dầu nóng, sủi bọt lăn tăn, tỏa ra mùi thịt và hương gia vị đậm đà.
Sở Trọng Củ quét mã trả tiền, ông chủ đã chuẩn bị xong xuôi, dùng kẹp gắp hai cái từ trong chảo ra, gõ nhẹ vào thành chảo đen bóng.
Những chiếc bánh bao vàng ruộm bị ép dẹt, bóng loáng mỡ màng, được bọc trong giấy rồi đưa tới trước mặt hai người.
Đi từ đầu chợ đến cuối chợ, món nào Trình Trục Phong cũng lấy danh nghĩa "thu thập tư liệu" để quay một lượt, mà đã quay thì dĩ nhiên phải mua.
"Chỉ còn mỗi sạp rượu nữa thôi đấy." Sở Trọng Củ xách lỉnh kỉnh đủ loại túi lớn túi nhỏ đứng bên cạnh cậu, "Tư liệu này đủ để chúng ta sang mảng ẩm thực làm một tập "Pure Enjoyment" dài 20 phút luôn rồi."
"Ồ~" Trình Trục Phong đặt máy ảnh xuống, lôi hộp sữa chua ra khỏi miệng túi nilon.
Ông chủ đằng xa thấy hai người định rời đi liền dùng giọng phổ thông rao một tiếng: "Rượu ủ từ đại mạch xanh đâyyy!"
Cả cái chợ này chỉ có hai người họ là người ngoại tỉnh, tiếng rao bằng tiếng phổ thông này khiến cả hai đồng thời dừng bước.
"Không mua thì không hợp lý lắm nhỉ, người ta đang gọi mình kìa." Trình Trục Phong ngậm ống hút trong miệng, "Từ đầu đến cuối đều mua rồi, chẳng lẽ mỗi rượu là không mua? Thế thì hơi quá đáng, nếu em là ông chủ em sẽ buồn lắm đó."
Sở Trọng Củ nhìn cậu đầy bất lực: "Chúng ta lái xe đến đây mà. Rượu đấy, Phong Phong."
Trình Trục Phong nhanh chóng quay đầu nhìn lại, ông chủ đang giơ cao chai rượu, nở một nụ cười đầy kỳ vọng với cậu.
Thật sự không cách nào giả vờ như không thấy được.
"Em chỉ mua một chai thôi." Nói rồi cậu chẳng đợi Sở Trọng Củ trả lời đã chạy vèo đi, lúc chạy về thì giơ giơ chai rượu trong tay.
Hai người quay trở lại xe. Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong cẩn thận nhét chai rượu vào góc xe rồi nở một nụ cười cực kỳ ngoan ngoãn với anh.
"Em định khi nào thì uống hả?" Sở Trọng Củ nghiêm mặt, tiện tay nhấc túi nilon trong tay lên: "Chẳng phải bảo biết chừng mực, bảo anh cứ yên tâm sao?"
"Em chắc chắn không lãng phí đâu." Trình Trục Phong vừa nói vừa xách túi bánh bao từ tay anh qua, mở ra rồi đưa đến bên miệng anh: "Ăn cả ngày cơ mà, xe không dừng cũng ăn hết thôi. Với lại, anh Sở à, là tụi nó quyến rũ em trước đấy chứ."
Cậu làm ra vẻ đang kiểm điểm sâu sắc, nhưng Sở Trọng Củ thừa hiểu cậu chẳng hề hối lỗi chút nào, chỉ là anh không giữ nổi vẻ mặt nghiêm nghị được nữa.
Sở Trọng Củ cắn một miếng bánh bao trước miệng, mở túi ra cho cậu chọn: "Ăn đi, đừng để no quá."
"Tuân lệnh!"
Câu dặn dò cuối cùng có hơi thừa thãi, vì dù có no căng cậu cũng sẽ không nói ra đâu.
Trình Trục Phong nhét rác vào túi: "Chúng ta đổi lái đi, để em lái xe tiêu bớt năng lượng."
Sở Trọng Củ đưa tay sờ bụng cậu, cơ bụng dưới lòng bàn tay hơi nhô lên một chút.
"Đúng là cần phải tiêu bớt thật, ăn thêm miếng nữa chắc anh phải bóc cho em viên thuốc tiêu hóa mất?"
"Hì." Trình Trục Phong xòe tay ra trước mặt anh, "Thật ra giờ anh cho em luôn em cũng không có ý kiến gì đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!