Chương 37: (Vô Đề)

​Chương 37

​Tốc độ màn trập được điều chỉnh xuống 1/13 giây, ánh bạc trên màn hình vẫn không hề thay đổi. Hai người vai kề vai, Trình Trục Phong duỗi thẳng cánh tay, đôi tay nhanh chóng nghiêng lắc máy ảnh.

​Ánh sáng được màn trập chậm giữ lại, những tia sáng yếu ớt bỗng chốc vươn dài sắc sảo, tỏa sáng rạng rỡ giữa đêm đen vốn chẳng mấy tĩnh lặng.

​Vệt bạc trong màn hình kéo ra những cái đuôi dài thướt tha, biến thành những ngôi sao băng đang lướt đi trên nền tuyết trắng.

​Sở Trọng Củ nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, khẽ nuốt nước bọt: "Đẹp lắm."

​"Em biết mà." Trình Trục Phong thở ra hơi trắng, tựa đầu vào vai anh, "Cho nên mới muốn cho anh xem."

​Sở Trọng Củ ôm lấy vai cậu rồi xoay người kéo cậu vào lòng mình, nắm lấy cổ tay cậu hướng ống kính về phía đàn cừu xa xa.

​Ống kính rung động, ngàn sao như rơi rụng trên mình đàn cừu, mặt đất và bầu trời đêm hòa quyện, chẳng còn phân định được ranh giới.

​Trình Trục Phong liếc nhìn khung hình trên màn hình, chiều cao của hai người không chênh lệch quá nhiều, cậu nghiêng mặt nhìn anh cười cười: "Nhớ ghi nguồn @tác giả đấy nhé, cẩn thận kẻo em bóc phốt anh lên trang cá nhân bây giờ."

​"Cự Phong: Là những mảnh ghép thế giới mà Phong Phong cùng trợ lý nhỏ đã đi qua, chào mừng các bạn theo dõi"."

​Sở Trọng Củ chậm rãi đọc dòng giới thiệu mà cậu viết trên trang cá nhân.

​Tài khoản mới này so với cảnh đẹp trên hành trình thì lại đăng nhiều nhật ký công việc của hai người hơn. Từ những cảnh lái xe trong tuyết rơi trên đường cao tốc đến góc nhìn thứ ba quay cảnh cả hai lăn tròn từ dốc tuyết xuống, cộng thêm cả bài đăng cứu hộ hai ngày trước.

​"Dẻo mồm dẻo miệng." Trình Trục Phong đón nhận ánh mắt của anh, tinh nghịch nhướng mày: "Thế bao giờ trợ lý nhỏ mới chịu lộ mặt đây?"

​Sở Trọng Củ mỉm cười, Trình Trục Phong tưởng anh sẽ từ chối, nào ngờ anh lại cúi đầu đặt một nụ hôn lên vành tai cậu.

​Hôn xong anh cũng không ngẩng lên mà áp sát tai cậu thì thầm: "Video sau."

​Trình Trục Phong bị hơi thở làm cho ngứa ngáy, cậu né sang bên phải nửa bước, quay mặt đi: "Hửm, tài khoản chính hay tài khoản phụ?"

​"Tài khoản phụ."

​"Được thôi."

​Trình Trục Phong liếc nhìn máy ảnh, nảy ra một ý tưởng.

​Cậu đặt máy ảnh lên nắp capo xe, nhấn nút ghi hình, sau đó lục tìm trong xe ra một cuốn sổ và màu vẽ.

​Hai người sát lại gần nhau, Sở Trọng Củ bật đèn pin và cầm hộp màu, nhìn cậu dùng tay bốc một cụm tuyết nhỏ từ dưới đất đặt vào khay pha màu.

​Tuyết tan dần, những giọt nước tinh khiết hiện ra trong hộp.

​Trình Trục Phong ngước mắt nhìn người bên cạnh, lại nhìn đàn cừu và bầu trời đêm xa xăm, tay cầm bút di chuyển trên cuốn sổ nhỏ chỉ bằng bàn tay.

​Đèn báo ghi hình của máy ảnh vẫn đang nhấp nháy. Trên trang giấy, bầu trời đêm đầy sao và đàn cừu hiện ra trước tiên.

​Cuối cùng bóng lưng của hai người nhỏ bé đang đứng bên nhau xuất hiện trong khung hình.

​Sở Trọng Củ đóng vai trò làm giá đỡ, anh chăm chú nhìn từng vệt màu dần hiện lên trên trang giấy trắng.

​Vẽ xong, Trình Trục Phong lặng lẽ đặt bút vào tay anh, cầm đèn pin đi tới trước ống kính, hướng ánh đèn vào bức tranh, khẽ nói: "Đây là bầu trời đêm chúng ta đã cùng nhau ngắm nhìn." Nói xong, cậu tắt máy ảnh, quay lại bên cạnh Sở Trọng Củ.

​"Anh thích không?" Trình Trục Phong hỏi.

​Sở Trọng Củ không trả lời ngay, anh treo chiếc máy ảnh từ tay cậu sang vai mình rồi cầm lấy cuốn sổ và đèn pin.

​Ánh sáng chiếu vào trang giấy, Sở Trọng Củ khẽ chạm vào góc bức tranh: "Như được biến ra từ phép thuật vậy… giống truyện cổ tích hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!