Chương 36
Hai người giơ tay gõ cửa căn nhà gỗ, cánh cửa đóng chặt, bên trong không có bất kỳ tiếng động nào.
"Không có ai sao?" Trình Trục Phong kiễng chân nhìn qua cửa sổ. Đồ đạc bên trong rất đầy đủ, nồi niêu xoong chảo vẫn còn chứa nước và thức ăn, nhìn là biết có người cư trú lâu dài.
Sở Trọng Củ áp tay lên mặt kính, cảm nhận được hơi ấm: "Trong nhà vẫn đang đỏ lửa, giờ này không có ai chắc là họ đi lùa cừu về rồi."
"Ồ~" Trình Trục Phong gật đầu, quay người lại nhìn phía sau anh, "Anh nói đúng rồi đấy."
Tiếng động cơ mô tô gầm rú vang vọng khắp cánh đồng tuyết, truyền đến tận căn nhà gỗ. Những con cừu đủ màu sắc tụ hội lại từ phía bình nguyên, một bóng đen nhỏ bé đang chạy băng băng trên mặt tuyết trắng xóa.
"Wow, con chó ngầu quá." Ánh mắt Trình Trục Phong di chuyển theo chú chó chăn cừu.
"Đúng vậy."
Người du mục lái chiếc mô tô màu đỏ đi ở cuối đàn cừu, tiếng động cơ thúc giục đàn cừu tiến lên phía trước, còn chú chó chăn cừu to lớn thì dẫn dắt phương hướng cho cả đàn.
Cả hai không ai nói gì nữa, cùng lúc nhấc chiếc máy ảnh đeo trước ngực lên.
Đàn cừu chạy vào trong hàng rào, chú chó chăn cừu đánh hơi thấy mùi người lạ trong gió.
"Gâu!" Con chó chống hai chân trước lên hàng rào, phía sau là đàn cừu đang ồn ào.
Trình Trục Phong lùi lại nửa bước, ngồi thụp xuống, để máy ảnh ngang tầm mắt với con chó.
Thấy cậu ngồi xuống, con chó liền chui tọt từ trong hàng rào ra ngoài. Trình Trục Phong vẫn đang bấm máy liên tục, con chó thì cứ thế lao thẳng về phía ống kính.
Tiếng màn trập vang lên dồn dập, cái đầu chó to đùng lấp đầy màn hình.
"Ê ê ê, chó kìa!" Trình Trục Phong miệng thì la bài hãi nhưng người thì chẳng hề nhúc nhích, vẫn ngồi im tại chỗ.
Sở Trọng Củ vươn tay kéo cậu dậy, chắn ở giữa.
Con chó hếch cái đầu nóng hổi tiến lại gần, dùng mũi ngửi hai người lạ mặt đang ôm cái hộp đen.
"Sao nó không cắn mình nhỉ?" Trình Trục Phong giơ máy ảnh lên đối diện với con chó cao ngang thắt lưng bên cạnh, "Chào nhé, mi là một chú chó rất bảnh trai đấy."
"…" Sở Trọng Củ liếc nhìn cậu, lùi dần về phía vách tường, "Anh tưởng em không tránh là vì biết nó không cắn người, hóa ra là em đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị cắn à."
"Không có đâu, em chỉ đang bận sáng tác "tác phẩm để đời" thôi, lỡ có bị cắn mà lên được tin tức thì cũng là để đời mà." Trình Trục Phong bám vào vai anh, bị đẩy lùi sát tường.
"Em thật là…" Sở Trọng Củ bất lực nhìn cậu, định bảo không an toàn, nhưng lại thấy Trình Trục Phong đang ngửa đầu vặn ống kính chụp tiếp, "Thôi được rồi."
Người du mục trên xe mô tô không gọi chó về ngay mà đánh giá hai người một lượt rồi hỏi: "Các cậu đến đây làm gì?"
Con chó bên chân rất phối hợp sủa vang một tiếng rồi mới quay lại bên cạnh chủ.
"Mua cừu." Trình Trục Phong ló đầu ra từ sau vai anh.
Người du mục gật đầu, vỗ vỗ đầu chó rồi chỉ tay vào hàng rào: "Đi đi…"
Con chó quay đầu nhìn chằm chằm Trình Trục Phong, mũi khịt mạnh một cái rồi chui lại vào hàng rào.
"Khá khen cho nhóc con này, thông minh thật đấy." Trình Trục Phong cảm thán, "Đúng là tổ tiên chọn lọc có khác."
"Ừ." Sở Trọng Củ nhìn vệt nước dính trên eo hai người, khẽ nhíu mày, "Cũng không nhỏ đâu, to phết đấy."
Người du mục nghe hiểu lời hai người, bật cười thành tiếng: "Chó ngốc thôi, con này không cắn người đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!