Chương 35: (Vô Đề)

​Tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.

"Sao lại cười?" Sở Trọng Củ một tay đỡ máy ảnh, dư quang vẫn luôn đặt trên người cậu.

​Trình Trục Phong nhếch môi, khẽ nhướng mày: "Anh đoán xem."

"Đoán không ra." Sở Trọng Củ mím môi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

"Cái hung khí của anh khi hôn vào hóa ra cũng mềm ghê nhỉ." Cậu ghé sát lại gần, cọ chóp mũi mình vào mũi anh qua lớp khẩu trang: "Hửm? Anh Sở? Hôn thích lắm."

"Ừm…" Sở Trọng Củ gật đầu, kéo cổ áo lên cao rồi khẽ vê đầu ngón tay cậu: "Đó là vinh hạnh của anh."

​Đối diện với người đàn ông đang tỏ ra quá đỗi tự nhiên này, đến lượt Trình Trục Phong á khẩu. Cậu buông tay ra, cầm lấy máy ảnh áp mắt vào khung ngắm rồi xoay núm xoay theo bản năng.

​Trình Trục Phong vặn núm lấy nét qua lại, phóng to khung hình, tim đập thình thịch loạn nhịp.

"Thích không?" Sở Trọng Củ đưa tay ra tháo nắp ống kính xuống: "Phong Phong này, máy Nikon bây giờ không cần tháo nắp cũng chụp được ảnh rồi sao?"

"Em quên mất…" Trình Trục Phong ôm chặt lấy máy ảnh.

"Phải đổi hướng đi, nếu không cứ vặn lấy nét thế này cũng không thấy con sóc đất đâu." Vừa nói, anh vừa dùng một tay bưng máy ảnh, tay kia ôm eo Trình Trục Phong xoay sang hướng khác.

​Trình Trục Phong kéo mũ trùm đầu lên, lẳng lặng gật đầu: "Anh Sở."

"Ơi." Sở Trọng Củ đáp lời.

"Anh sành sỏi quá, đừng có thuần thục như vậy chứ."

"Cũng thường thôi, anh vẫn đang học mà."

​Trình Trục Phong nghe câu này bỗng thấy hụt hẫng lạ thường. Cậu nuốt nước miếng, nén lại những nghi vấn vừa tự dưng nảy ra trong đầu. Cậu cố nhịn, nhưng cuối cùng nhịn không nổi liền đập mạnh xuống nóc xe, quay đầu lườm anh: "Anh có bao nhiêu người yêu cũ rồi?!"

​Nụ cười trên mặt Sở Trọng Củ cứng đờ. Lần đầu tiên thấy Trình Trục Phong nhe nanh múa vuốt, anh nhất thời không phản ứng kịp.

​Kết quả là cậu ôm máy ảnh nhảy tót xuống khỏi nóc xe, mở cửa leo vào trong. Một tiếng "Rầm!", ngay cả chiếc xe tăng thép này cũng cảm nhận được sự bực dọc của cậu.

​Thế giới hai người đang yên đang lành, bỗng chốc trong đầu lại hiện lên vài bóng hình xa lạ.

​Vào trong xe rồi, Trình Trục Phong mới nhận ra hành động vừa rồi của mình nực cười đến mức nào.

​Cửa xe bị kéo ra, Sở Trọng Củ nhìn người đang ngồi ở ghế lái với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

​Chưa đợi anh kịp lên tiếng, Trình Trục Phong đã cúi gầm mặt: "Em xin lỗi, em không cố ý đâu, chỉ là em thấy khó chịu thôi… khó chịu vì em không gặp anh sớm hơn…"

​Cậu nhớ lại suốt dọc đường đi, mọi biểu hiện của Sở Trọng Củ đều rất điềm đạm. Sự điềm đạm đó mang theo một khoảng cách vừa đủ, dừng lại đúng vị trí khiến cậu thấy thoải mái. Đây chính là kinh nghiệm tích lũy được từ việc chung sống với người khác.

"Nhưng em vẫn thấy giận, không phải giận anh, mà là giận chính mình." Trình Trục Phong lầm bầm rồi ngẩng đầu lên: "Sở Trọng Củ! Anh từng yêu mấy người rồi, em không để tâm đâu. Tầm tuổi này của anh thì yêu một hai người, hai ba người, ba bốn người, hay năm sáu bảy tám người cũng là bình thường thôi. Đúng không?"

​Nói xong lại thấy mất mặt, cậu nắm chặt tay nắm cửa, cố tìm từ để gỡ gạc: "Anh không được giấu em, nếu không sau này em biết được sẽ buồn lắm."

"Tính cả em thì là lần đầu tiên, người đầu tiên." Cổ họng Sở Trọng Củ hơi nghẹn lại, anh l**m môi: "Phong Phong, thật ra anh không tốt như em tưởng đâu, thật đấy."

​Trình Trục Phong nghe xong câu này, đầu tiên là toét miệng cười: "Hê?"

​Cậu kéo phẳng khóe môi ngay lập tức, kìm nén sự thôi thúc muốn cười lớn.

"Ồ, em là mối tình đầu của anh à… hì hì… Dù anh có người yêu cũ thì em cũng không để bụng đâu, được rồi, có để bụng một chút xíu thôi." Cậu dang rộng vòng tay, ra bộ minh họa cái "một chút xíu" đó thực ra to lớn đến nhường nào.

Sở Trọng Củ nhìn cậu làm bộ điệu bộ ấy, những suy nghĩ trong đầu anh cứ thế khuếch đại lên, anh cười khổ: "Giả sử sau này em không còn thích anh nữa, nhất định phải nói với anh, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!