Đèn xe đã tắt từ lâu. Trình Trục Phong rướn môi tới trao đi một nụ hôn đầy vẻ thăm dò. Đầu lưỡi cậu tách mở cánh môi vốn đang hé ra của Sở Trọng Củ, nụ hôn ấy thật vụng về nhưng lại quá đỗi chân thành.
Cậu mở to mắt tự tin quan sát biểu cảm của Sở Trọng Củ. Khi nhìn thấy hàng lông mi của anh khẽ rung động, cậu mới hoảng hốt nhắm mắt lại, hai chóp mũi va vào nhau.
Sở Trọng Củ cứng đờ người, tay ấn lên bảng điều khiển trung tâm. Anh đã học được cách lấy hơi khi ở trong phòng tắm, nhưng nụ hôn không chút bài bản này của Trình Trục Phong lại khiến trái tim vốn chẳng yên bình của anh càng thêm loạn nhịp.
Trình Trục Phong ghì chặt vai anh, đến khi học được cách hít thở mới chịu tách ra. Gương mặt cậu đỏ bừng, cổ họng khẽ chuyển động rồi nuốt khan một cái: "Em học được rồi."
"Giỏi lắm, nhưng lần sau hôn nhau phải nhắm mắt lại." Sở Trọng Củ dịu dàng nhìn vào mắt cậu, mỉm cười nói: "Ánh mắt em nóng quá."
Trình Trục Phong không ngờ mình bị phát hiện, trái tim hẫng đi một nhịp, lắp bắp đáp: "Đẹp… nên em mới thích nhìn."
"Ừm, cảm ơn em." Sở Trọng Củ nhìn vành tai đỏ rực của cậu, trên đó có một vết lõm rất nhỏ. Anh đưa tay chạm vào d** tai cậu: "Em xỏ khuyên từ bao giờ thế?"
Lỗ tai bị anh chạm vào càng trở nên đỏ chót, Trình Trục Phong khẽ rùng mình, lặng lẽ quay mặt về phía kính chắn gió, co chân lên.
"Dân nghệ thuật mà, bạn bè ai cũng xỏ cả."
"Vậy sao." Sở Trọng Củ nhìn động tác nhỏ của cậu, mím môi cười: "Chỉ xỏ một bên thôi à?"
"Em trả tiền hai cái, nhưng xỏ xong một cái thấy đau quá nên nhường cái còn lại cho bạn."
"Cái này mà cũng nhường được sao." Sở Trọng Củ vê nhẹ lỗ xỏ nhỏ trên d** tai cậu, thành thật nhận xét: "Gợi cảm lắm."
Trình Trục Phong mà có thể bốc khói thì lúc này chắc chắn đã biến thành cái ấm nước sôi, đầu tỏa khói nghi ngút.
"Được chứ, tai cậu ta xỏ hơn chục lỗ, nhìn cứ như có thể xé ra theo đường răng cưa vậy." Trình Trục Phong cúi đầu, nghiêng mặt né tránh: "Anh đừng sờ nữa, em hơi nóng."
Bác sĩ Sở 32 tuổi điềm nhiên lấy tấm chăn đắp lên người Trình Trục Phong.
"Trẻ trung đúng là tốt thật."
"…" Trình Trục Phong gục mặt xuống hộc để đồ, cậu hối hận vì lúc nãy ở phòng tắm đã trêu chọc Sở Trọng Củ, nhưng cái miệng thì vẫn không chịu thua: "Anh Sở ơi, người ta bảo đàn ông qua tuổi 25 là coi như 60, có thật không anh?"
Sở Trọng Củ ngẩn người, không ngờ trong trạng thái này mà Trình Trục Phong vẫn còn tâm trí để khích tướng.
Anh nhìn cậu chằm chằm, hít sâu một hơi rồi nghiêm túc nói: "Để lát nữa thử xem sao, tìm chỗ nào độ cao thấp một chút…"
"!" Trình Trục Phong hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa, cậu từ từ di chuyển rồi gục đầu vào khuỷu tay. Trong lòng thầm nghĩ cần gì phải đi đâu xa, cứ tìm đại cái khách sạn nào gần đây có cung cấp oxy là được.
Nhưng cậu không dám nói ra miệng.
Cậu có dự cảm nếu còn khích thêm câu nào nữa thì Sở Trọng Củ sẽ thực sự chứng minh cho cậu thấy đàn ông 32 tuổi có "ổn" hay không ngay lập tức.
Vẻ mặt Sở Trọng Củ trông vẫn rất bình tĩnh. Anh tựa vào ghế, bật đèn đọc sách trên trần xe, lật mở cuốn lịch trình du lịch.
Tiếng lật giấy xào xạc vang vọng trong khoang xe. Trình Trục Phong hé một mắt lén nhìn anh. Giữa màn đêm, Sở Trọng Củ nâng cuốn sách dày cộp, chỉ mặc độc một chiếc áo giữ nhiệt cao cổ màu đen. Để tiện cõng cậu, ống tay áo anh được xắn lên đến khuỷu, những đốt ngón tay rõ rệt ấn trên trang sách, chậm rãi lướt đi.
Một ngọn lửa vô danh lại bùng lên. Trình Trục Phong ôm đầu, mò mẫm lấy điện thoại từ trong túi ra, bật bản nhạc Chú Đại Bi.
"?" Cuốn sách hoàn toàn không đọc vào đầu được nữa, não bộ Sở Trọng Củ trống rỗng. Anh cầm bìa sách, miệng mấp máy vài lần mà không thốt nên lời, cuối cùng chỉ biết bật cười vì tức.
Tiếng nhạc vang vọng trong xe cho đến khi bản nhạc kết thúc. Trình Trục Phong định phát lần thứ hai thì điện thoại đã bị Sở Trọng Củ giật lấy, tắt phụt.
"Em còn trẻ mà." Trình Trục Phong lầm bầm, đưa tay muốn lấy lại.
Sở Trọng Củ mặt không cảm xúc đút điện thoại vào túi mình, vỗ vỗ lên đùi: "Lại đây, để anh giúp em."
Trình Trục Phong nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quặc: "Anh Sở, hình như em nghe nhầm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!