Chương 33
Cậu ngồi gác chân bên rìa bồn tắm, mùi khói xe sau vụ cháy như hòa vào đám bọt xà phòng, xuôi theo trán cậu chảy xuống.
Ngón tay Sở Trọng Củ len lỏi trong tóc cậu, động tác nhẹ đến mức chỉ làm dậy bọt, chẳng hề chạm mạnh vào da đầu. Ngay cả sữa tắm trên người cậu cũng được anh dùng bông tắm cẩn thận thoa lên giúp.
Trình Trục Phong ngẩng đầu, nheo mắt nói: "Đừng vò nhẹ thế, anh dùng sức chút đi. Em có phải búp bê sứ đâu mà sợ hỏng, trong tóc toàn tro bụi thôi."
"Anh hơi…" Ánh mắt Sở Trọng Củ rời khỏi bờ vai cậu, chạm phải gương mặt đang cười của đối phương, "Phong Phong, em đừng cười."
"Đừng ngại, anh đang giúp người bị thương mà." Trình Trục Phong nhận ra Sở Trọng Củ chẳng hề có tà niệm gì, nếu không cậu cũng không dám phóng túng thế này, "Có tuổi rồi, thản nhiên chút đi chứ."
Sở Trọng Củ không biết đáp sao, đầu ngón tay ấn lên cổ cậu, cảm nhận nhịp đập dưới lớp da thịt, khẽ cười: "Tắm xong em đợi anh trong phòng tắm một lát, đừng ở một mình."
"Cởi ra tắm chung luôn đi, em không ngại nhìn đâu." Trình Trục Phong nuốt nước miếng, giả vờ tự nhiên. Thực ra mặt cậu đã đỏ bừng từ lâu, nhưng cậu vẫn cứng miệng bảo là do hơi nước nóng hun.
Chiếc áo sơ mi ướt sũng của Sở Trọng Củ dán chặt vào cơ bụng, nhưng cậu thì chẳng mặc gì, tr*n tr**, chỉ có đám bọt sữa tắm là lớp che chắn ít ỏi.
Trình Trục Phong quay đầu đi, mặt nóng bừng, lầm bầm: "Anh mặc chỉnh tề thế này làm em trông giống như kẻ thiếu đứng đắn ấy."
Sở Trọng Củ "ừm" một tiếng, vò tóc cho cậu: "Anh ngại không dám cởi. Xong rồi, nhắm mắt lại đi."
"Ò." Trình Trục Phong nhắm mắt, dòng nước nóng lan tỏa từ đỉnh đầu.
Một tiếng "cạch" vang lên, vòi hoa sen được cài lên tường. Sở Trọng Củ giữ lấy vai cậu, cúi người hôn lên môi cậu giữa làn nước tuôn xối xả.
Trong phòng tắm sương mù mờ ảo, nụ hôn của hai người càng lúc càng sâu. Trình Trục Phong bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, chỉ muốn nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Sở Trọng Củ nhẹ nhàng c*n m** d*** của cậu, đầu lưỡi quấn quýt, m*t nhẹ. Trình Trục Phong bị cắn đến ngẩn ngơ, nước chảy mạnh quá không mở mắt nổi, đành cắn ngược lại một cái để biểu đạt sự bất mãn.
"Đừng ngủ, đêm nay phải thức đấy." Sở Trọng Củ ôm vai cậu, tắt nước đi, "Phong Phong, nghe thấy không?"
Trình Trục Phong nhìn vết đỏ trên môi anh, dùng khăn lau nước trên mặt, mím môi: "Ngại quá, em cố ý đấy."
"Phải." Sở Trọng Củ gật đầu, "Để anh mặc quần áo cho em."
Suốt cả quá trình Sở Trọng Củ cực kỳ chính trực, nghiêm túc, mắt không liếc xéo lung tung. Anh vừa nói "đưa tay ra", "duỗi chân nào", vừa giúp cậu đắp thuốc lên vết thương.
Trình Trục Phong thì mơ màng phối hợp, cho đến khi ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
Cậu ngáp một cái, nhắm mắt lại, giây tiếp theo trước mắt bỗng hiện ra ngọn lửa bùng cháy giữa cánh đồng tuyết.
"Phong Phong!" Sở Trọng Củ vừa mặc xong quần áo đã thấy Trình Trục Phong giật mình mở choàng mắt trên ghế, anh sải bước tới nhấc bổng người dậy.
Thể lực và tinh thần của Trình Trục Phong đều đã kiệt quệ, bị giấc mơ vừa rồi làm cho hoảng sợ, cậu vừa dụi mắt vừa thở dài: "Em buồn ngủ, nhưng cứ nhắm mắt là lại nghĩ đến…"
"Anh đưa em ra ngoài dạo một vòng nhé." Sở Trọng Củ cười khẽ, "Đi không?"
Trình Trục Phong chỉ vào chân mình: "Đi bộ hơi đau."
Sở Trọng Củ khoác chiếc áo quân đội xanh mướt lên vai cậu, xoay lưng cúi xuống trước mặt Trình Trục Phong: "Nào, anh cõng em xuống, chúng ta lái xe đi dạo."
Hai người chỉ còn mỗi chiếc áo quân đội này để giữ ấm, quần áo dày đều đã đưa cho khách sạn giặt giùm.
Trình Trục Phong nhìn tấm lưng anh, nuốt nước miếng, không hề do dự mà nằm bò lên, tay kéo lại vạt áo to sụ mà cậu từng chê bai, vòng tay ôm lấy cổ Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ xốc người lên, hơi nghiêng đầu nhìn chân Trình Trục Phong để đảm bảo không chạm vào vết thương.
"Anh Sở." Trình Trục Phong treo trên lưng anh, một tay bóp nhẹ cổ lông của áo khoác, hơi thở phả vào bên mặt anh, "Em có nặng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!