Chương 32
Tín hiệu điện thoại vẫn luôn hiển thị ngoại tuyến. Sở Trọng Củ xem đi xem lại đoạn video trong album ảnh rồi lưu lại cẩn thận, sau đó anh nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn người đang lái xe bên cạnh.
"Cái gì thế?" Trình Trục Phong nhíu mày nhìn đám khói xám bốc lên từ phía xa, từ từ giảm tốc độ.
Trên cánh đồng tuyết trắng xóa bỗng xuất hiện một vệt sáng, vệt sáng ấy nhanh chóng lan rộng rồi bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa màu cam vàng lẫn với làn khói đen kịt cuộn lên bầu trời ngay đoạn đường dốc dẫn vào cao tốc.
Sở Trọng Củ nheo mắt nhìn qua. Những bông tuyết làm cản trở tầm nhìn, anh dùng điện thoại phóng to hình ảnh, chỉ có thể lờ mờ thấy một chiếc container màu đỏ và một chiếc xe con đang lật ngửa bốn bánh lên trời, không rõ tình hình cụ thể ra sao.
"Xe tải lớn va chạm với xe con rồi." Sở Trọng Củ trấn tĩnh lại cảm xúc, kiểm tra camera hành trình thấy vẫn đang ghi hình bình thường, "Không nhìn thấy người đâu cả, trên xe lại không có điện thoại vệ tinh…"
"Phải." Trình Trục Phong đạp phanh.
Cậu cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi, hai tay siết chặt vô lăng. Nếu coi như không thấy gì mà lái thẳng qua, đợi đến khi có sóng thì lập tức gọi cứu hộ và báo cảnh sát cũng chẳng sao cả. Nhưng nếu xuống xe thì phải làm gì? Dập lửa, rồi sau đó thì sao… Giữa trời đông giá rét, trời sắp tối đến nơi, bão tuyết lại thiếu oxy, không có cứu hộ… cậu phải làm gì đây?
"Phong Phong." Sở Trọng Củ đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang đặt trên cần số của cậu, giọng nói dịu lại: "Bình tĩnh đi em, chúng ta có thể lái đi tiếp, cũng có thể dừng lại."
Mọi ý nghĩ trong đầu Trình Trục Phong tan biến ngay tức khắc, cậu hít một hơi thật sâu: "Em sẽ lái qua đó, chúng ta qua xem thử một lát."
Bánh xe lăn trên lớp tuyết dày, càng tiến gần đến ánh lửa, đầu óc Trình Trục Phong càng trở nên trống rỗng.
Mãi đến khi nhìn rõ những dấu vết trên tuyết, có vẻ hai xe đi ngược chiều nhau đã xảy ra va chạm. Chiếc xe lớn nặng hơn, cộng thêm đường trơn khiến chiếc xe con bị hất lật nhào, chiếc xe lớn cũng nằm nghiêng trên nền tuyết.
Cậu dừng xe ổn định, nhìn rõ cửa kính chiếc xe con đã vỡ vụn. Người ở ghế lái đang lồm cồm bò ra khỏi cabin, tay ôm đầu, nằm gục xuống đất.
Sở Trọng Củ xách bình chữa cháy nhảy xuống xe, rút chốt an toàn, trực tiếp nhét vòi phun vào khe hở động cơ đang bốc hỏa. Những bọt tuyết trắng xóa đè nén ngọn lửa đang cháy hừng hực. Sau khi lửa ở động cơ tắt hẳn, anh rút vòi phun, nhắm thẳng vào những đốm lửa rơi vãi bên bánh xe.
Trình Trục Phong chỉ hoảng loạn trong giây lát rồi mở cửa xe, chạy xuống xem xét người đang nằm dưới đất.
Người đó ôm mặt, run rẩy chỉ tay về phía cabin xe: "Của tôi… tôi…"
"Tôi đi xem đây, anh đừng cử động lung tung." Trình Trục Phong chạy ngay tới chỗ cabin xe bị lật.
Có hai người ở bên trong, một người phụ nữ đang ôm một bé trai trong lòng, mặt cô ấy dính đầy máu và không có phản ứng gì.
Trình Trục Phong chỉ nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ. Cậu theo bản năng dùng tay kéo cửa xe, nhưng cửa đã biến dạng và bị kẹt cứng vào khung.
Cậu thực sự hoảng loạn, dùng chân đạp mạnh vào khung cửa méo mó, ống quần bị miếng sắt cứa rách. Mỗi cú đạp đều dùng hết sức bình sinh, cánh cửa biến dạng bị cậu đạp văng ra một khe hở, nhưng vẫn không thể kéo ra được.
Cảnh tượng trước mắt đã vượt quá khả năng chịu đựng của Trình Trục Phong đối với một vụ tai nạn.
Xung quanh rất lạnh, tuyết vẫn rơi không ngừng nghỉ, cậu không phân biệt được người bên trong còn sống hay đã chết. Thậm chí ký ức về lần bị vùi lấp dưới tuyết ùa về khiến cậu cảm thấy dường như mình vẫn không thể làm được gì cả.
Ngọn lửa ở đầu xe đã được Sở Trọng Củ dập tắt, anh xách bình chữa cháy đi tới.
"Phong Phong, tránh ra." Anh siết chặt bình chữa cháy, giơ cao rồi dồn lực nện mạnh xuống. Đáy bình đập vào khung xe biến dạng, một tiếng "boong" khô khốc vang lên, kim loại lại bị móp thêm lần nữa.
Sau vài cú đập liên tiếp, khe hở trên cửa xe rộng ra nhưng vẫn không mở được. Trình Trục Phong quỳ trên tuyết, dùng tay không cạy khe hở vừa được đập ra.
Sở Trọng Củ nhận ra trạng thái của cậu không ổn, liền một tay kéo Trình Trục Phong đứng dậy.
Cả người cậu đang run rẩy, đồng tử không ngừng dao động, hơi thở dồn dập tạo thành những làn sương trắng trước miệng.
"Trình Trục Phong, không cạy ra được đâu! Em nghe anh, lái xe theo định vị đến huyện lỵ, vào bệnh viện gọi xe cấp cứu và báo cảnh sát đi." Sở Trọng Củ đưa tay bịt miệng cậu lại để ổn định nhịp thở, giọng anh lạnh lùng: "Anh sẽ tìm cách mở cửa."
"Đến bệnh viện tìm cứu thương, sau đó báo cảnh sát, anh ở đây đợi em." Sở Trọng Củ lặp lại một lần nữa, từ từ buông bàn tay đang áp trên mặt cậu ra: "Nghe thấy chưa? Anh ở đây đợi em, đừng sợ."
Trình Trục Phong nhìn vào mắt Sở Trọng Củ, cái lạnh từ lòng bàn tay anh khiến đại não đang hỗn loạn của cậu bừng tỉnh. Cậu gật đầu: "Được, em đi tìm bệnh viện và báo cảnh sát."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!