Chương 31
Họ đã ở lại hồ Siling gần một tháng.
Nếu theo đúng kế hoạch ban đầu, đáng lẽ sau một tháng cả hai đã phải rời khỏi Khương Đường và đi được hơn nửa vòng đại hành trình Ali.
Nhưng suốt 30 ngày qua, hôm nào trời chưa sáng họ cũng ra ngoài, tối mịt mới về khách sạn, gần như toàn bộ thời gian đều túc trực bên các hồ nước khác nhau. Cho đến đúng ngày Tiểu Tuyết vào tháng 11 Trình Trục Phong mới nhìn theo đàn chim di cư cuối cùng bay ngang qua mặt hồ.
"Cuối cùng đợt di cư cũng kết thúc rồi." Trình Trục Phong vừa đỡ lấy máy ảnh vừa thu chân máy. Thẻ nhớ của cậu đã đầy nhóc, ngay cả ổ cứng máy tính cũng hiện cảnh báo đỏ lừ.
"Bộ ảnh vẫn còn thiếu hai tấm nữa…" Sở Trọng Củ ngồi trên mặt đất nhìn Trình Trục Phong thu dọn đồ đạc. Thẻ nhớ của anh cũng đã tuyên bố sập tiệm từ hôm qua.
"Chụp thêm cái gì bây giờ nhỉ?" Trình Trục Phong mặc rất dày, cậu đưa máy ảnh vào tay Sở Trọng Củ.
Trong nửa tháng này, ngoài chụp chim họ còn chụp tất cả các sinh vật xung quanh. Từ những con cáo Tây Tạng mặt vuông vức, lũ "quà vặt" của thảo nguyên như thỏ cộc, cho đến loài cá tầm dưới nước. Theo lời Trình Trục Phong thì đến cả một bãi phân trên đất hai người họ cũng chẳng nỡ bỏ qua.
Bộ ảnh đã tăng thêm hai tấm, lần lượt là cảnh thỏ cộc trên đồng tuyết và gia đình cáo Tây Tạng đang thò đầu ra khỏi hang.
Sở Trọng Củ đứng dậy: "Cứ lên đường đã, vừa đi vừa nghĩ."
Trình Trục Phong bước lên phía trước hai bước rồi ngả lưng nằm xuống nền tuyết, nhìn lên bầu trời âm u trên đỉnh đầu: "Tuyết lớn thật đấy."
Sau tiết Tiểu Tuyết, thời tiết ngày càng lạnh. Trình Trục Phong đeo khăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt với hàng lông mi đọng đầy sương trắng.
Sở Trọng Củ nhìn Trình Trục Phong đang nằm trên tuyết, khuôn mặt lấm tấm những giọt nước, anh cúi đầu nói: "Lên xe thôi, chúng ta đến Cải Tắc tìm khách sạn nào không có gió lùa mà ngủ."
"Mấy ngày nay đến nằm mơ em cũng sợ mình lỡ chen lấn làm anh ngã xuống giường." Trình Trục Phong nằm ngửa đầu, kéo khăn che mặt xuống để lộ một nụ cười: "Hì hì, lưng anh còn đau không?"
Khách sạn duy nhất còn mở cửa chỉ có những căn phòng nhỏ với chiếc giường đơn vừa bị gió lùa vừa chật chội. Trình Trục Phong định kê hai giường lại với nhau nhưng cái tủ đầu giường ở giữa lại bị đóng đinh chết xuống sàn.
Hai người đã phải chen chúc nhau suốt nửa tháng. Cho đến đúng ngày Lập Đông, Trình Trục Phong lôi từ cốp xe ra một bình rượu thanh mai để nhâm nhi cùng anh. Lúc ngủ không để ý, cậu xoay người một cái liền đẩy Sở Trọng Củ đang nằm ngoài rìa giường rơi thẳng xuống đất.
"Hết đau từ lâu rồi, đi thôi." Sở Trọng Củ đưa tay về phía cậu.
"Vâng." Trình Trục Phong nắm lấy tay anh, bật dậy như cá chép quẫy đuôi, rũ sạch tuyết trên người rồi nhanh chân nhảy lên ghế lái.
Từ hồ Siling đến Cải Tắc hơn 500 cây số, tuyết phủ trắng xóa mặt đường, trong xe bật sưởi ấm sực.
"Anh sửa ảnh đi rồi gom vào bộ sưu tập gửi cho biên tập luôn, chúng ta phải dọn bớt bộ nhớ thôi."
"Được." Sở Trọng Củ đỡ lấy máy tính, "Để anh tiện tay dựng luôn đoạn video."
Trình Trục Phong nhìn con đường phía trước, yên tâm gật đầu.
Tay nghề chụp ảnh của Sở Trọng Củ ngày càng lên tay. Anh đã thoát khỏi thời kỳ "bảo hộ tân thủ" lúc trồi lúc sụt với vài tấm ảnh xuất thần ngẫu nhiên để trở thành một nhiếp ảnh gia có phong độ cực kỳ ổn định.
Chiếc xe lao nhanh trên đường quốc lộ, những bông tuyết đập vào cửa kính chưa kịp tan đã bị gió cuốn phăng đi. Cao nguyên bằng phẳng nối liền với cánh đồng tuyết vô tận, chẳng thể phân định được ranh giới bằng mắt thường.
Điện thoại của cả hai liên tục hiện cảnh báo không khí lạnh và bão tuyết, nhiệt độ đêm nay có thể xuống tới -35 độ. Khi còn cách Cải Tắc khoảng 120 km, mặt trời đã dần khuất bóng.
"Tầm nhìn kém quá." Trình Trục Phong nắm chặt vô lăng, đôi mày hơi nhíu lại, "Em phải nghỉ một lát cho mắt dịu lại đã."
"Được." Sở Trọng Củ gật đầu, "Để anh lái cho."
"Khỏi đi anh." Trình Trục Phong lắc đầu. Trước khi lên xe cậu đã lường trước đường xá sẽ rất tệ nên hoàn toàn không có ý định để Sở Trọng Củ cầm lái.
Trình Trục Phong dứt khoát lái xe chệch khỏi mặt đường chính, tựa vào ghế nhắm mắt lại.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Trình Trục Phong hé mắt nhìn, thấy Sở Trọng Củ đã cất máy tính sang bên, đang cầm khăn ướt lau tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!