Chương 30
Chưa kịp lái đến tận cùng thế giới, điện thoại của hai người đồng loạt nhận được tin nhắn. Trình Trục Phong mở ra xem, là tiền thù lao sản xuất đợt trước vừa được chuyển tới.
"Cho anh xem cái nào."
"Anh xem đi."
Cậu chạm vào màn hình, nhìn số dư trong tài khoản của mình rồi lại nhìn tin nhắn báo tiền về của Sở Trọng Củ. Sau nửa tháng ròng rã, số tiền trong tài khoản chung của Cự Phong cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Cậu định chuyển thêm một ít vào đó, nhưng lại nhìn vào khoản thu nhập vừa mới nhận được của Sở Trọng Củ. Cảm giác cứ như tiền vừa về đến nơi là cậu đã thò tay vào túi áo anh để móc một nắm vậy.
Sở Trọng Củ tấp xe vào lề đường, dưới sự chứng kiến của cậu, anh trực tiếp nhập mã số tài khoản.
Trình Trục Phong nhìn dãy số trên màn hình rồi quay sang nhìn Sở Trọng Củ: "Em muốn thò tay vào móc một ít quá."
"Mật khẩu là ******", Sở Trọng Củ nhướng mày, "Móc đi."
"Vãi chưởng!" Trình Trục Phong thốt lên theo bản năng, cậu cắm ngay điện thoại vào giá đỡ, xua tay lia lịa: "Em không nghe thấy gì hết nha, anh phải có ý thức bảo mật chút đi chứ, lát nữa nhớ đổi đấy."
Ánh mắt Sở Trọng Củ vẫn dừng lại trên con đường thẳng tắp phía trước, anh hắng giọng: "Ý thức bảo mật?"
"Đúng vậy, ý thức bảo mật." Trình Trục Phong gật đầu lia lịa.
"Thứ đó bị anh vứt lại ở chốt bảo vệ ở trạm dừng chân Bangjie Tang lâu rồi." Sở Trọng Củ cười cười, "Phải không?"
"Cũng đúng." Trình Trục Phong phản ứng lại, "Hai đứa mình đều chẳng có tí ý thức an toàn nào cả."
Cậu nói nhỏ thôi nhưng Sở Trọng Củ nghe rất rõ.
"Không phải là không có ý thức an toàn, mà là lúc đó anh thấy em rất dũng cảm."
"Là sao?" Trình Trục Phong nghiêng đầu nhìn anh, cố nén sự căng thẳng trong lòng: "Anh khen cụ thể chút đi, để em còn thấy tự hào tí nào."
Sở Trọng Củ nhìn thẳng vào mặt hồ đang gợn sóng, tông giọng bình thản: "Thật ra anh đã lái xe đi theo sau em một quãng khá dài rồi, đi theo hơn 100 cây số, thấy em vào trạm dừng chân anh mới vào theo đấy."
Trình Trục Phong nuốt nước bọt: "Cái gì chứ?"
"Anh chỉ tò mò thôi, không biết là hạng người nào mà cũng giống mình, dám lái xe đi xa như thế để vào Tây Tạng." Sở Trọng Củ gạt cần gạt nước, nước rửa kính phun ra, xóa sạch mọi dấu vết mờ đục trên mặt kính.
"Anh vừa đỗ xe xong đã thấy em hùng hổ tiến về phía mình, bước chân cứ phải gọi là như có gió thổi. Anh còn tưởng em định bảo đừng có đi theo nữa, ai dè mắt vừa nhắm lại là "rầm" một cái, em đổ gục lên nắp capo luôn."
Trình Trục Phong đưa tay che mặt: "Mất mặt quá đi…"
"Không mất mặt tí nào." Sở Trọng Củ nắm lấy bàn tay đang chắn trên mặt cậu, nhẹ nhàng kéo xuống, mỉm cười nói: "Mặc áo khoác gió, đeo kính râm cực ngầu, mắt còn chẳng nhìn rõ đường mà đã giơ điện thoại ra giới thiệu mình là ai rồi. Lúc đó em thực sự rất dũng cảm, lúc đưa tài khoản cho anh xem, trông em tự hào lắm."
Trình Trục Phong l**m môi: "Cảm ơn nhé, nhưng mật khẩu thì vẫn phải đổi."
Nghe cậu nói vậy, Sở Trọng Củ buông tay ra, xoa xoa đầu cậu: "Được."
"Chim đến rồi kìa."
"Hả?" Trình Trục Phong quay đầu nhìn lại phía sau.
Trên bầu trời xanh thẳm bỗng nhiên xuất hiện một đàn nhạn xếp thành hình chữ "Nhân" (), đôi cánh màu nâu xám sải rộng khẽ vỗ nhịp nhàng giữa không trung.
Cậu cầm máy ảnh, mở cửa xe rồi nhảy tót xuống đất.
Sở Trọng Củ đứng nhìn cậu giơ cao máy ảnh, dùng ống kính bắt trọn khoảnh khắc của những cánh chim không mỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!