Chương 3
"Không đi được đâu, tốt nhất cậu nên ở lại đây theo dõi một đêm." Sở Trọng Củ lấy từ trong túi ra một chiếc ví màu đen, "Lúc đó cậu ngất ngay cạnh xe tôi, cái này tôi lấy từ trong túi áo cậu ra đấy, xem thử có thiếu đồ gì không."
Trên chiếc ví đen có in hình một chú chim nhỏ màu vàng, góc ví ép kim loại ba chữ "Trình Trục Phong".
"Ồ~" Trình Trục Phong đón lấy, chỉ cần liếc qua cậu đã biết chẳng thiếu thứ gì.
Gọi là ví cho sang, thực ra bên trong chỉ có vỏn vẹn hai chiếc thẻ ngân hàng và một tấm căn cước công dân.
Cậu ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt nhìn Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ lên tiếng: "Có gì thì nói thẳng, mặt tôi không có đáp án đâu."
"Không phải, anh Sở ơi, em muốn hỏi quanh đây có ngân hàng nào không?" Trình Trục Phong một tay lục lọi túi áo, lôi ra được một gói khăn giấy, "Hì hì, giờ túi quần em cũng sạch bong như mặt em vậy."
Cậu vừa cười là lộ ra hai chiếc răng khểnh, nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt cũng khẽ cong lên theo đuôi mắt.
Sở Trọng Củ bị vẻ rạng rỡ của cậu làm cho lóa mắt, anh không kìm được mà nhếch môi: "Tầm này chắc chắn ngân hàng đóng cửa rồi, trong xe cậu không có điện thoại dự phòng sao?"
"Dạ không." Cậu cũng không dám nói điện thoại mình là máy mới. Máy cũ dùng chụp khỉ, kết quả bị khỉ cướp mất, đến cái xác cũng chẳng còn, sim thì mới vừa ra cửa hàng làm lại xong…
"Tiếp theo cậu định đi đâu?"
"Thẳng tiến Lhasa!" Trình Trục Phong chớp mắt, "Anh Sở, còn anh thì sao?"
"Đến Lhasa, còn lại thì chưa tính."
Nhìn vẻ mông lung trên mặt anh, Trình Trục Phong gãi gãi đầu, dè dặt hỏi: "Anh Sở, không lẽ anh định lái xe một mạch từ Bắc Kinh đến tận Lhasa luôn sao?"
"Ừ." Sở Trọng Củ gật đầu, "Tôi nghe nói nơi đó có thể khiến phiền muộn tan biến, nên muốn đến xem thử."
Trình Trục Phong "ồ" một tiếng, đôi mắt láu lỉnh: "Anh Sở, hay là anh đi cùng em đi?"
Cậu lại hỏi lần nữa. Không hiểu sao cậu cứ có cảm giác Sở Trọng Củ nên đi cùng mình.
Sở Trọng Củ tựa lưng vào ghế, ôn tồn nói: "Cậu và tôi mới quen nhau chưa đầy 10 tiếng đồng hồ, cậu nghĩ cho kỹ đi."
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tiếng dịch truyền nhỏ giọt, Trình Trục Phong cười rạng rỡ: "Được, vậy em sẽ nghĩ thật kỹ, anh Sở cũng phải cân nhắc nghiêm túc nhé."
Dứt lời, cả hai bỗng im lặng, không ai lên tiếng. Trình Trục Phong liếc thấy bình truyền đã cạn, cứu tinh đây rồi!
"Chị y tá ơi, em truyền xong rồi!" Cậu gọi với ra ngoài.
Y tá đi vào mang theo máy đo oxy, kẹp vào tay trái cậu, tiện tay rút kim ở tay phải ra.
"Oxy trong máu là 95, không sao rồi. Ra ngoài đừng có chạy nhảy, thấy khó chịu thì thở oxy ngay nhé." Y tá cầm ống tiêm, dặn dò vài câu.
Trình Trục Phong đã tháo ống thở oxy từ lúc ăn mì, cậu bám vào giường từ từ leo xuống.
Hai người chậm rãi như rùa bò ra khỏi bệnh viện. Trình Trục Phong là vì không dám đi nhanh, còn Sở Trọng Củ thì đang mải suy nghĩ về lời đề nghị "đi cùng em" của Trình Trục Phong.
Cứ nhích từng chút thế này, chắc bò đến Lhasa anh cũng 33 tuổi mất.
Bãi đỗ xe vắng hoe, đếm chưa hết một bàn tay, Sở Trọng Củ tự nhiên ngồi vào ghế lái.
"Em lái được rồi mà." Trình Trục Phong vẫn muốn cố gắng tranh thủ.
"Tôi lái xe làm cậu thấy căng thẳng à?" Giọng anh hơi trầm xuống, mang theo vẻ nghi hoặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!