Sở Trọng Củ cầm máy ảnh chụp vài tấm, thấy Trình Trục Phong đang mím chặt môi, anh liền cất máy vào lại trong xe rồi đi về phía cậu.
"Hiệu ứng không ưng ý à?" Sở Trọng Củ hỏi.
"Bối cảnh bị cứng quá." Trình Trục Phong gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: "Anh Sở, anh xem tìm cái xẻng giúp em, em muốn hất tuyết lên người họ…"
Sự tương phản giữa băng và mặt nước vốn dĩ đã rất tuyệt, nhưng chính vì sự hoàn hảo quá mức đó lại làm mất đi cảm giác chân thực.
Sở Trọng Củ định nói liệu làm thế có ổn không thì đã thấy Trình Trục Phong chạy tót đến bên cạnh Nhạc Dữu Khuynh.
Giọng Trình Trục Phong vô cùng khí thế, hỏi một cách rất thản nhiên: "Chị Dữu Khuynh, chị thả lỏng một chút, tựa đầu vào vai anh Khương đi ạ. Lát nữa em định hất ít tuyết lên người hai người, có được không?"
Nhạc Dữu Khuynh ngẩn người, nở một nụ cười khổ.
"Lạnh lắm…" Khương Qua ôm lấy Nhạc Dữu Khuynh, nói chuyện mà răng va vào nhau lập cập, "Anh mới vừa kết hôn, vẫn còn muốn sống sót để về tổ chức đám cưới đấy."
Trình Trục Phong sực nhận ra: "Vậy hất ở phía sau hai người nhé?"
Nhạc Dữu Khuynh cắn răng, lắc đầu: "Ảnh cưới đời người chụp có một lần thôi, cứ hất lên người đi."
Trình Trục Phong chạy ngược về chỗ Sở Trọng Củ, dặn: "Hất lên người luôn nha anh, chúng ta cố gắng một phát ăn ngay."
Gió lạnh cuốn theo những tinh thể băng như muốn tấn công tất cả những người có mặt tại đó.
"Chị Dữu Khuynh, chị nhắm mắt lại nhé, em hô đến 3 chị mới mở mắt ra." Trình Trục Phong nheo mắt, giơ máy ảnh lên, "Anh Khương, tay anh ôm lấy eo chị Dữu Khuynh, đúng đúng, cứ thế, đừng run, anh cố chịu đựng một tí."
Sở Trọng Củ nghe thấy câu này thì buồn cười, bắt người ta thách thức giới hạn chịu đựng của cơ thể mà lại bảo người ta "chịu đựng một tí".
Xác định xong góc máy, Trình Trục Phong ra hiệu cho Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ cầm chắc cái xẻng chuyên dùng để đào bánh xe khi bị lún, gật đầu với cậu.
Cậu hít sâu một hơi, hô lớn: "Chuẩn bị xong chưa, 1, 2, 3!"
Tay cậu đã sớm nhấn nút chụp liên tục, tuyết bị hất tung lên cao, bay về phía Nhạc Dữu Khuynh. Cùng lúc đó, một luồng gió từ xa thổi tới, cuốn lấy khăn voan đội đầu khiến nó tung bay, nở rộ bên bờ hồ.
Trình Trục Phong khẽ di chuyển ống kính, hô tiếp: "Anh Khương, cúi đầu xuống hôn vào mắt chị Dữu Khuynh đi!"
Gấu váy của cô đã dính nước hồ Namtso và sớm kết thành băng, trông cô tựa như một bức tượng điêu khắc đang dần được giải phong ấn.
Sở Trọng Củ lại xúc thêm tuyết hất lên không trung, những bông tuyết lả tả rơi xuống.
Tuyết không chỉ rơi trên người họ mà còn rơi xuống mặt hồ. Đàn hải âu bị giật mình tung cánh, bay ngang qua sau lưng cả hai, ống kính của Trình Trục Phong cũng di chuyển nhịp nhàng theo cánh chim hải âu.
Rõ ràng đàn hải âu đã bay khuất khỏi tầm mắt của vợ chồng Nhạc Dữu Khuynh, nhưng Trình Trục Phong vẫn không dừng lại, ống kính của cậu cuối cùng dừng chân tại chỗ Sở Trọng Củ.
Trong khung hình, Sở Trọng Củ một tay cầm xẻng, những bông tuyết vương trên bờ vai, mái tóc, ngay cả hơi thở anh phả ra cũng hiện rõ hình khối trong không gian.
Sở Trọng Củ phát hiện Trình Trục Phong đang chụp mình, liền âm thầm ưỡn thẳng lưng, gồng nhẹ cánh tay.
Chụp xong đợt này, Nhạc Dữu Khuynh và Khương Qua quay lại xe để thay bộ váy tiếp theo, sẵn tiện dặm lại lớp trang điểm.
Trương Lân định tiến tới xem ảnh, nhưng thấy trong xe đã chật đến nỗi không còn chỗ ngồi, chị xua tay: "Hai đứa tận hưởng thế giới hai người tốt đấy, gửi ảnh qua đây cho chị, để chị đưa Dữu Khuynh xem."
"Tuân lệnh." Trình Trục Phong cắm thẻ nhớ vào, tay múa một đường trong không trung: "Vút~ Chị Lân ơi, ảnh bay qua máy chị rồi đấy."
Trương Lân quay về xe việt dã, hai người nhìn nhau, Trình Trục Phong đưa ảnh cho Sở Trọng Củ xem.
"Cái xẻng tuyết phía sau anh đỉnh quá đi! Quá tuyệt vời luôn!" Cậu đặt máy tính lên đùi, nghiêng màn hình về phía anh: "Vị thần quản lý xẻng sắt đây rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!