Khi nhìn thấy những bức ảnh đời thường của cô dâu, Trình Trục Phong hơi khựng lại. Cậu cầm điện thoại hỏi Trương Lân: "Chị gái này xinh quá, gương mặt này chụp kiểu gì cũng đẹp thôi."
"Chính vì người ta đẹp nên mới muốn ảnh cưới có gì đó độc đáo hơn đấy." Giọng Trương Lân vang lên từ đầu dây bên kia, "Phong à, đây vừa là bạn thân vừa là khách hàng lớn của chị, cậu phải chịu khó áp lực một chút nhé."
Trình Trục Phong cười đáp: "Chị Lân, em đang phải ôm bình oxy để thở đây này."
Trương Lân khẽ cười: "Cũng không cần áp lực như thế đâu, cậu cứ chụp theo phong cách bộ ảnh cưới lần trước cậu chụp cho chị là được."
Cái nghề nhiếp ảnh chân dung này chủ yếu là khách cũ giới thiệu khách mới. Trương Lân là do chị gái cậu giới thiệu, sau vài lần hợp tác thấy ảnh của Trình Trục Phong thực sự chất lượng chị mới sẵn lòng giới thiệu bạn bè cho cậu.
"Duyệt ạ." Trình Trục Phong mở máy tính, tìm ảnh trong ổ lưu trữ đám mây.
Trương Lân dặn dò thêm vài câu rồi mới cúp máy.
Trình Trục Phong đưa tay quờ quạng tìm Sở Trọng Củ, anh liền đưa tới một ly nước: "Uống nước đi."
"Cảm ơn anh."
"Em thường xuyên chụp ảnh cưới à?" Sở Trọng Củ hỏi.
"Một năm chỉ nhận vài bộ thôi, không nhiều lắm đâu." Trình Trục Phong xoay màn hình máy tính lại, "Anh qua đây, em dạy anh chụp chân dung. Kỹ năng càng nhiều càng tốt, học thêm một chút cũng không thừa."
Sở Trọng Củ ngồi xuống cạnh cậu, lắng nghe Trình Trục Phong giảng giải tỉ mỉ về cách bố cục và setup ánh sáng ngoài trời.
Mặt trời dần khuất bóng, màn đêm bắt đầu buông xuống.
Trình Trục Phong đã nói liên tục gần sáu tiếng đồng hồ. Cậu day day sống mũi, nhìn đồng hồ đã điểm 12 giờ rưỡi, do dự trong giây lát rồi cầm lấy máy ảnh.
"Đi thôi, em đưa anh ra ngoài thử chút." Trình Trục Phong nháy mắt, "Học đi đôi với hành mới nhanh tiến bộ được."
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi lả tả phủ trắng mặt đất. Khu vực này điều kiện lưu trú khá đơn sơ, để thuận tiện cho việc di chuyển, hai người đã đặt một căn lều trên lưng chừng núi.
Sở Trọng Củ nhìn tuyết bay lồng lộng ngoài trời, thoáng ngẩn ra. Thấy cậu vẫn kiên quyết muốn đi, anh không nói gì thêm, chỉ đưa chiếc áo khoác cho cậu: "Em mặc vào đi."
"Ừ ừ." Trình Trục Phong ngoan ngoãn mặc vào.
Tuyết ngoài trời đã ngập quá cả mặt giày, Trình Trục Phong khẽ nuốt nước bọt, mở cốp xe lấy tấm phản quang và đèn. Xung quanh tối đen như mực, không có chút ánh sáng nào, cậu bật đèn lên rồi dùng chân máy để cố định tấm phản quang.
Đứng giữa trời tuyết, cậu run cầm cập vì lạnh nhưng vẫn kiên trì cầm chắc máy ảnh.
"Em dạy anh cách… dẫn, dẫn dắt cảm xúc của người mẫu." Trình Trục Phong kéo khóa áo xuống một chút, nhưng tay run quá khiến khóa đập cả vào răng, giọng nói cũng run rẩy theo cái lạnh: "Thường thì… người mẫu sẽ bị căng thẳng, nhưng ảnh chụp là để lưu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất, nên mình phải học cách dẫn dắt…"
Sở Trọng Củ đứng dưới ánh đèn, nghe Trình Trục Phong nói được vài câu thì không đành lòng nghe tiếp được nữa. Anh bước tới, tiện tay xách luôn cả giá đỡ và tấm phản quang đi.
Một tay Sở Trọng Củ vén lọn tóc trước trán Trình Trục Phong lên, anh mím môi: "Phong Phong, em đang rất căng thẳng."
Anh dùng câu khẳng định, hơi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì." Trình Trục Phong lắc đầu, nhưng rồi lại gật đầu: "Em chỉ muốn anh học thêm được chút gì đó, kiểu như… để sau này ổn định hơn thôi."
Tâm tư đều viết hết lên mặt, Sở Trọng Củ chỉ cần nhìn biểu cảm là hiểu ngay mục đích hành động của cậu. Anh thở dài: "Vào nhà trước đã, được không?"
"Vâng." Trình Trục Phong đáp.
Thực ra cậu biết hôm nay mình hành xử rất bất thường. Chỉ là khi thấy những người cùng lứa với Sở Trọng Củ bắt đầu bước vào cuộc sống hôn nhân, cậu bỗng thấy hoang mang.
Sở Trọng Củ dắt cậu vào phòng rồi đóng cửa lại. Cánh cửa khép chặt ngăn cách cái lạnh bên ngoài, Trình Trục Phong ngước nhìn anh.
"Em…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!