Chương 26
Trong khoảnh khắc bị lăn đi, Sở Trọng Củ theo bản năng dùng một tay che đầu cho Trình Trục Phong, tay còn lại bảo vệ chiếc máy ảnh.
Chiếc Hasselblad chỉ bị bẩn một chút, dính vài bông tuyết, nhưng chiếc Nikon đeo chéo trên người Trình Trục Phong thì không may mắn như thế, nó bị lộn mấy vòng trong tuyết.
"Úi, thành máy ảnh bọc đường luôn rồi." Trình Trục Phong bò dậy, dùng găng tay phủi lớp tuyết trên vỏ máy, trên kính lọc UV vẫn còn đọng những giọt nước.
"Có bị vào nước không?"
"Chúng ta phải cảm ơn thần linh phù hộ cho cái UV này." Cậu dùng răng cắn giữ găng tay để lột ra, sau đó dùng tay trần kéo vạt áo giữ nhiệt bên trong ra để lau kính UV.
"…" Sở Trọng Củ lấy giấy từ trong túi ra, đưa đến trước mặt cậu.
"Vải áo hút nước nhanh hơn." Cậu túm lấy vạt áo lau sạch những giọt nước còn sót lại, rồi mở máy nhấn thử một kiểu hướng về phía tuyết, cố ý thở dài một tiếng.
"Hửm?" Sở Trọng Củ nhìn sang.
"Có những em Nikon lá ngọc cành vàng, nhưng cũng có những em Nikon xông pha trận mạc, vẫn chạy tốt chán." Trình Trục Phong vẫn cắn chiếc găng tay, tiện tay rút tờ giấy trên tay anh để thấm nốt nước trên vạt áo giữ nhiệt.
Sở Trọng Củ bất lực: "Có những chiếc áo dùng để giữ ấm, nhưng cũng có những chiếc áo lại biến thành giẻ lau."
Trên bầu trời vang lên một tiếng chim hót trong trẻo, Trình Trục Phong ngẩng đầu nhìn, đưa máy ảnh lên nhắm thẳng vào con đại bàng đang chao lượn.
Sở Trọng Củ mặc kệ cho cậu chụp chim, anh lấy chiếc găng tay đang ngậm trong miệng cậu ra, túm lấy vạt áo cậu mà vắt bớt nước.
Con chim vỗ cánh bay đi, Trình Trục Phong cúi đầu thấy Sở Trọng Củ đang dùng giấy siết chặt lấy vạt áo mình để thấm nước, cậu thấy ngại nên không dám động đậy, cứ giữ nguyên tư thế giơ máy ảnh.
Chiếc máy cùng ống kính 150-500 trên tay quá nặng, khiến cánh tay cậu không tự chủ được mà run nhẹ.
Sở Trọng Củ cảm nhận được sự cứng nhắc của người trước mặt, động tác của anh chậm lại.
"Chụp xong rồi à?" Sở Trọng Củ xác nhận vạt áo không còn vắt ra nước nữa mới nhét nó trở lại, sau đó đưa tay đỡ lấy cánh tay đang run rẩy của Trình Trục Phong.
"Ừm." Trình Trục Phong lùi lại một bước nhỏ để dời cánh tay đi, né tránh ánh mắt của anh, "Cũng ổn lắm."
Sở Trọng Củ khẽ gật đầu, im lặng một lát rồi hỏi: "Mặt nước thì nên chụp thế nào?"
"À, đi qua đây em chỉ cho." Trình Trục Phong nhìn ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ, nheo nheo mắt.
Chân cao chân thấp bước đi trên nền tuyết xốp, hai người tiến sát đến ven hồ. Gió cuốn mặt nước hồ lên, những tinh thể băng vụn tỏa sáng trong không trung.
Cả hai đều không mang chân máy, cứ thế đứng cạnh nhau giơ máy ảnh lên. Trình Trục Phong chụp vài tấm núi tuyết phía xa, trong lòng đã nắm chắc các thông số cho mặt nước.
Cậu cúi đầu nhìn các chỉ số trên máy ảnh của anh: "Anh chụp thử một tấm xem, em sẽ bảo anh cách chỉnh."
Sở Trọng Củ hơi khuỵu gối, đặt máy ảnh sát mặt đất, ống kính hướng về phía mặt hồ đang dập dềnh và những phiến đá phủ đầy tuyết.
Trình Trục Phong cúi người nhìn vào màn hình của anh. Mặt nước phản quang, ngọn núi phía bờ bên kia cũng phản quang, thế giới trong màn hình lấp lánh đến mức khó phân biệt được sáng tối.
"Ưu tiên khẩu độ, thử để f11 xem sao."
Sở Trọng Củ nhấn nút chụp vài tấm rồi đưa cho cậu xem.
Vân nước hiện lên rất rõ, ánh nắng tan ra thành những ngôi sao nhiều cánh xếp chồng lên nhau, ẩn dưới ánh sáng là sắc xanh đặc trưng của Tây Tạng.
"Khá đấy." Trình Trục Phong gật đầu, "Nếu anh chỉ chụp nước thì để tốc độ màn trập cao lên một chút, em đi dạo quanh xem có chim không."
Cậu đi dọc bờ hồ và phát hiện một đàn hải âu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!