Chương 25: (Vô Đề)

​Chương 25

​Ăn cơm xong, Trình Trục Phong leo lên giường trước, ôm máy tính bảng xem bình luận. Trên giường chỉ có duy nhất một chiếc chăn, Sở Trọng Củ tắm xong cũng tự nhiên lật chăn lên, nằm xuống bên cạnh cậu.

"Anh xem này." Trình Trục Phong nghiêng máy tính bảng sang, "Rất nhiều bình luận hỏi về anh đấy."

​Sở Trọng Củ nghiêng đầu nhìn, Trình Trục Phong đang dán sát lại gần.

​Trong từng nhịp thở, anh ngửi thấy mùi kem dưỡng da còn vương trên mặt Trình Trục Phong, là hương bưởi thanh ngọt thoang thoảng, rất dễ chịu.

​Trình Trục Phong ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, chớp chớp: "Anh nhìn đi đâu vậy?"

"Bình luận mà, sao vậy?" Sở Trọng Củ chột dạ, vội rướn người về phía trước.

"Ừm…" Trình Trục Phong đặt máy tính bảng vào lòng Sở Trọng Củ, "Hay là anh tự xem đi?"

​"Bên cạnh Phong Phong có người kìa?"

​"Giọng nghe gợi cảm quá, sao không lộ mặt nhỉ."

​"Lộ mặt đi! Lộ mặt đi!"

​Sở Trọng Củ lướt màn hình, bên dưới đa số bình luận đều hỏi anh là ai, chỉ có lèo tèo vài câu nhắc đến phong cảnh.

​Anh từng xem qua khu bình luận trước đây của cậu, trong những video Trình Trục Phong không lộ mặt, bình luận thường chỉ xoay quanh địa điểm hoặc thông số máy ảnh, rõ ràng chiều hướng của hôm nay đã hoàn toàn thay đổi.

"Có gây rắc rối cho em không?" Sở Trọng Củ dè dặt cất tiếng hỏi.

​Trình Trục Phong xua tay: "Em thì không vấn đề gì, em chỉ muốn hỏi anh có để ý không thôi."

​Sở Trọng Củ mỉm cười, biết rồi còn hỏi: "Để ý chuyện gì?"

​Trình Trục Phong bị hỏi ngược đến ngẩn người, lúng túng tìm từ: "Thì là… nói thế nào nhỉ… ầy… kiểu như không phải ai cũng muốn lên hình ấy, em còn chưa được anh đồng ý đã làm vậy, xin lỗi anh."

​Không ngờ cậu lại xin lỗi, Sở Trọng Củ giật mình bấm tắt màn hình máy tính bảng: "Lúc em đưa video cho anh xem chính là đang hỏi ý anh rồi."

"À." Trình Trục Phong gật đầu, "Vậy anh muốn lộ mặt không? Hay cứ xuất hiện giọng nói như bây giờ?"

"Sao cũng được, anh không ngại." Sở Trọng Củ nhìn cậu, "Tùy ông chủ Trình sắp xếp."

​Trình Trục Phong "ò" một tiếng rồi cắm sạc máy tính bảng, chui tọt vào chăn.

"Trước mắt cứ lộ giọng đã, mặt mũi tính sau, ngủ thôi."

"Ừ." Sở Trọng Củ tém lại góc chăn, "Phong Phong, ngủ ngon."

​Đắp chăn xong, vì ở Shigatse ngủ không ngon nên giờ vừa đặt lưng xuống Trình Trục Phong đã ngủ say như thường lệ. Cả hai tắt đèn và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

​Sáng sớm, Trình Trục Phong bị khô họng đến thức giấc. Cậu uống nước xong, định xem dự báo thời tiết rồi ngủ nướng thêm lát nữa.

​Vừa nằm xuống đã thấy điện thoại của Sở Trọng Củ nhấp nháy, hiện lên cuộc gọi: Mẹ.

​Trình Trục Phong đắn đo vài giây rồi gọi: "Anh Sở, hình như mẹ anh gọi." Cậu sợ có việc gấp nên đưa điện thoại đến trước mặt Sở Trọng Củ.

​Sở Trọng Củ vừa mở mắt đã thấy chiếc điện thoại trước mặt, anh đón lấy rồi vuốt màn hình.

"Mẹ ạ? Vâng, ở đây mọi thứ đều ổn. Có ạ, đang ngủ, lát nữa con mới ra ngoài. Vâng." Sở Trọng Củ trả lời vào ống nghe.

​Trình Trục Phong ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, mái tóc vừa ngủ dậy rối bù xù như lông nhím. Đợi anh đặt điện thoại xuống cậu mới lật chăn nằm lại chỗ cũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!