Chương 24: (Vô Đề)

​Chương 24

​Mở cửa sổ xe ra, tiếng kêu "be be" hòa cùng tiếng móng guốc nện xuống mặt đường nhựa. Những lớp lông cừu bồng bềnh chuyển động nhịp nhàng theo từng bước chân, đôi tai chúng cứ thế vểnh lên cụp xuống theo nhịp bước.

​Trình Trục Phong chống cằm, ngẩn ngơ ngắm nhìn một hồi mới sực nhớ mình là một blogger, vội vàng lấy máy ảnh ra hướng về phía đàn cừu.

​Nhìn những cái mông cừu xù lông lắc qua lắc lại, Trình Trục Phong chụp xong liền chỉ vào một con cừu có chỏm lông trên đầu hơi ngả vàng trong màn hình.

"Anh Sở, sao chỉ có mỗi con này là không lắc mông thế?" Trình Trục Phong thắc mắc hỏi.

​Sở Trọng Củ liếc mắt nhìn qua: "Để anh dừng xe lại, giúp em hỏi thử xem tại sao bạn Tử Hàm* này lại không chịu lắc mông khi đi đường nhé."

"…" Trình Trục Phong cạn lời, "Bình thường lúc mất ngủ là anh thức đêm để học thuộc mấy cái meme trên mạng à?"

"Đúng vậy." Sở Trọng Củ thản nhiên gật đầu.

"Dừng xe đi." Trình Trục Phong chỉ vào con dốc phía trước, "Để em xuống hỏi Tử Hàm cho."

​Sở Trọng Củ nghi hoặc nhìn cậu: "Chúng ta chuyển sang làm nghề cướp cừu của người ta rồi à?"

"Tất nhiên là không rồi, anh nghĩ gì thế." Trình Trục Phong vươn tay kéo chiếc hộp đựng flycam về phía mình, "Thời tiết đẹp thế này, phải chơi drone xuyên thấu mới thích."

​Xe dừng bên lề đường, hai người bị đàn cừu vây quanh ở giữa. Đàn cừu chẳng mảy may sợ hãi, thậm chí có một con còn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Trình Trục Phong.

"Khiêu khích tao à?" Trình Trục Phong đưa chiếc flycam trong tay cho Sở Trọng Củ, hai tay nắm chặt thành đấm, "Anh cầm hộ em cái, để em chứng minh cho nó thấy thế nào là nỗi khiếp sợ của loài linh trưởng đi thẳng!"

"Linh trưởng đi thẳng" vừa hùng hổ xông lên, kết quả vừa chạm phải đôi mắt hình chữ nhật của con cừu đã lẳng lặng lùi bước.

"Uầy, thôi bỏ đi, bỏ đi." Trình Trục Phong lùi lại chỗ cũ.

​Sở Trọng Củ cười hỏi: "Người có tuổi lượng thứ, không chấp nhặt với chú cừu nhỏ sao?"

​Vừa dứt lời, con cừu kia đã rướn đến trước mặt Trình Trục Phong, há miệng kêu một tiếng "be~" thật to rồi dùng đầu húc húc vào chân cậu.

"Ơ kìa!" Trình Trục Phong nhảy dựng lên né ra sau lưng Sở Trọng Củ, thò đầu ra nhìn con cừu: "Sao chúng nó chẳng sợ người tí nào thế."

​Sở Trọng Củ xua tay: "Đi chỗ khác chơi."

​Con cừu quay đầu, mũi phun ra một luồng hơi nóng, móng guốc lạch bạch rời đi.

"Bị khiêu khích thế mà không tính toán gì à?" Sở Trọng Củ vỗ vỗ vào bàn tay Trình Trục Phong đang đặt trên vai mình, "Tay sợ đến mức lạnh ngắt rồi này, có muốn báo thù không?"

​Trình Trục Phong xoa xoa hai tay đầy âm mưu, cười nói: "Lát nữa mới báo thù…"

​Cậu mở hộp ra, bên trong là một thiết bị bay nhỏ và hai chiếc kính thực tế ảo. Trình Trục Phong đưa kính cho Sở Trọng Củ rồi bật công tắc: "Đưa anh đi bay trước nhé."

​Sở Trọng Củ đeo kính vào, trước mắt vẫn chưa có hình ảnh.

​Trình Trục Phong tựa vào vai anh, dặn dò: "Nếu anh thấy sợ thì cứ vỗ vào người em nhé."

​Nói xong, cậu đeo thiết bị của mình vào, cầm điều khiển lên. Chiếc flycam cất cánh từ nóc xe, phát ra tiếng động cơ vo ve nhè nhẹ.

"Bắt đầu đây, chuẩn bị tinh thần nhé." Trình Trục Phong nói.

​Giây tiếp theo, chiếc flycam lao vút lên bầu trời, hình ảnh được truyền trực tiếp đến trước mắt hai người.

​Đàn cừu nghe thấy tiếng động lạ liền tăng tốc, đôi tai vẫy vẫy trông như những con thuyền nhỏ đang dập dìu. Những "con thuyền" trắng muốt nhấp nhô trên mặt đường nhựa đen kịt, chúng đồng loạt chạy trốn về cùng một hướng.

​Hóa ra cậu chàng có thù là báo ngay tại chỗ…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!