Chương 23: (Vô Đề)

​Không khí tràn ngập mùi thơm của thịt cừu và ngũ cốc. Trình Trục Phong lần theo mùi hương đó, dừng chân trước cửa một nhà hàng có treo biển đèn LED đỏ rực cực kỳ nổi bật với dòng chữ: "Không ngon đánh chủ quán".

​Sở Trọng Củ vén rèm bước vào, khẽ cười: "Có thực lực đấy."

"Hả? Gì cơ?"

​Trình Trục Phong chưa kịp hiểu ý anh, cậu nghiêng đầu ngó vào trong, giây tiếp theo một ngọn lửa lớn bùng lên từ trong bếp.

​Ngay sau đó, một người đàn ông lực lưỡng, vai u thịt bắp từ nhà bếp bước ra, tay bưng một chậu thịt nóng hổi bốc khói nghi ngút. Trên cổ anh ta đeo một chiếc tạp dề, trên đó viết: "Tôi là chủ quán".

​Trình Trục Phong nuốt nước miếng: "Đúng là có thực lực thật."

"Kèo này đánh không lại rồi."

"Thế thì chắc chắn là do hương vị ngon thật rồi."

​Nhân viên phục vụ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người thì bật cười: "Thịt vừa chín tới, hai anh xem có muốn tìm chỗ ngồi không?"

"Có chứ! Cảm ơn chị." Mắt Trình Trục Phong vẫn dán chặt vào chậu thịt đang bốc khói.

​Phục vụ dẫn họ ngồi xuống cạnh cửa kính, ngay sát lò than lớn và vỉ nướng.

​Chậu thịt lớn vừa mang ra được đặt trên lò than, sôi sùng sục. Ông chủ dùng muôi đảo những miếng khoai tây hầm thịt bò đã cắt nhỏ, tay kia rắc gia vị lên chiếc đùi cừu đang xèo xèo chảy mỡ trên vỉ nướng.

​Trình Trục Phong viết tên hai món ăn, cây bút khựng lại giữa không trung.

"Sao thế, bút hết mực à?" Sở Trọng Củ thấy đầu bút của Trình Trục Phong dừng lại sau khi viết được vài chữ, liền bảo: "Để anh đi đổi cây khác cho."

​Trình Trục Phong lắc đầu: "Không phải, em đang nghĩ quán này nhiều món muốn gọi quá, mấy món kia tính sao giờ."

​Bên cạnh tay cậu đã bày sẵn thịt bò xiên vừa mua ở sạp hàng và sữa chua từ nhà hàng Tạng.

"Cứ gọi đi, chỗ này để làm đồ ăn khuya, không lãng phí đâu."

​Mắt Trình Trục Phong sáng lên: "Anh thông minh thật đấy!"

​Vì không có cơ hội đánh chủ quán, Trình Trục Phong tập trung gặm miếng đùi cừu đã xé sẵn, dùng bánh kẹp lấy nước thịt và khoai tây hầm nhừ. Cậu chẳng còn rảnh rang để khen ngon, mà nghiêm túc thưởng thức từng miếng đồ ăn đưa vào miệng.

​Lúc ăn xong đứng dậy, Trình Trục Phong phải vịn vào bàn, tay vẫn còn xách theo chai rượu đại mạch ông chủ tặng.

"No quá, còn đồ ăn khuya nữa…"

"Không chạy mất được đâu." Sở Trọng Củ xách túi đồ ăn khuya, dở khóc dở cười. Nhìn Trình Trục Phong ăn ngon miệng quá làm anh cũng vô thức ăn theo không ít, giờ cũng đang no căng bụng.

​Hai người thong thả đi bộ về phía khách sạn. Trời chưa tối hẳn, tuyết trên mặt đất đã được dọn sang hai bên đường, muối hột rắc trên gạch đá bị dẫm lên kêu lạo xạo.

​Trình Trục Phong đá đá mấy cục muối: "Giày của anh có chống nước không?"

"Không." Sở Trọng Củ đáp, "Có chuyện gì sao?"

"À." Trình Trục Phong nhún vai, "Chúng ta phải đi mua thêm ít quần áo và giày thôi, trời tuyết giày dễ bị ướt lắm."

​Bây giờ là giữa tháng 10, dù có tuyết thì thời tiết vẫn còn khá ấm áp. Nhưng đợi đến tháng 12, gió chỉ cần thổi một cái, nếu không giữ ấm kịp thời, hai người đứng ngoài trời chụp ảnh có khi đông cứng cả ngón chân.

"Nhưng hôm nay chưa đi được, cái bụng của em sắp khởi nghĩa tới nơi rồi." Trình Trục Phong thú nhận.

"Vậy sao?" Sở Trọng Củ sờ sờ túi áo.

​Trình Trục Phong lắc đầu: "Lần sau em sẽ ăn ít lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!