Chương 22: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

​Basang lấy hai chiếc cốc giấy, dùng ấm sắt nhỏ trên lò rót trà cho hai người.

​Trình Trục Phong nhấp một ngụm, nhận ra trong ấm là trà sữa, loại trà màu nâu có vị mặn đặc trưng. Khả năng thích nghi với đồ ăn của cậu tốt hơn Sở Trọng Củ nhiều.

​Sở Trọng Củ dù không thể hiện ra mặt nhưng cứ cầm cốc trà trên tay, không uống thêm mà cũng chẳng nỡ đặt xuống.

​Trình Trục Phong rất tự nhiên đón lấy, rót hết phần của anh vào cốc mình.

​Bữa trưa khá đơn giản, gồm xương bò và thịt bò hầm ăn kèm với Tsampa, thêm vài miếng phô mai tự làm màu vàng nhạt.

​Xương bò vừa vớt ra khỏi nồi còn bốc khói nghi ngút, cả căn lều nồng đượm mùi bò thơm lừng, gia vị chỉ có muối và hạt tiêu.

​Ban đầu Basang còn lo hai người ăn không quen, nhưng Trình Trục Phong hoàn toàn không lộ vẻ gì là miễn cưỡng, cậu ăn rất ngon lành, miệng luôn chân thành: "Ngon quá ạ", "Cháu ăn quen mà", "Vâng vâng! Cháu thích lắm."

​Thấy Sở Trọng Củ không ăn nổi phô mai, cậu liền liếc mắt, âm thầm đưa tay đón lấy rồi ăn giúp anh.

​Hành động nhỏ này khiến mẹ của Basang cười không ngớt, bà bảo vẫn còn nhiều lắm, nếu không thì bữa tối lại ở lại ăn thêm bữa nữa.

​Cuối cùng Trình Trục Phong phải bày ra vẻ mặt không thể nhét thêm nổi một miếng nào, no đến tận cổ rồi, ăn nữa là trào ra mất bà mới chịu để cậu rời bàn.

​Cầm bát đũa ra khỏi lều, Trình Trục Phong vì quá no mà ánh mắt cũng đờ đẫn cả đi.

​Sở Trọng Củ bảo: "Nghỉ ngơi chút đi, để anh đi rửa."

"Cảm ơn anh." Trình Trục Phong ngoan ngoãn đưa bát qua, thực tế đồ ăn trưa nay cậu cũng không quen cho lắm, dạ dày đang có chút khó chịu.

"Đồ ngốc." Sở Trọng Củ đặt một lọ thuốc nhỏ vào lòng bàn tay cậu, "Trưa nay cảm ơn Trục Phong nhé."

"Không có gì đâu ạ." Trình Trục Phong nói khẽ, "Chúng ta đi cùng nhau mà, ai lãng phí ở đây cũng đều không hay, với lại em cũng không thấy khó ăn."

​Sở Trọng Củ im lặng trong giây lát, không nói lời cảm ơn thêm nữa. Gió từ đồng cỏ thổi tới, anh đứng bên cạnh chiếc nồi còn đang bốc hơi nóng.

​Tuyết rơi lác đác, trái tim Sở Trọng Củ đập rất nhanh.

​Giữa làn hơi nước và những bông tuyết, anh nhìn dáng hình Trình Trục Phong có chút nhạt nhòa, phải ép bản thân mình bình tĩnh lại.

​Sở Trọng Củ dùng nước rửa sạch bát, xác nhận nhịp tim đã trở lại bình thường mới bước về phía Trình Trục Phong.

​Trình Trục Phong nhìn anh đi tới, cả người thả lỏng tựa vào hàng rào.

"Có lạnh không?" Sở Trọng Củ đứng trước mặt cậu, nhìn thấy bàn tay Trình Trục Phong đỏ ửng liền đưa tay ra nắm lấy.

​Trình Trục Phong ngẩn ra một chút, nhìn đầu ngón tay ửng hồng của mình mới nhận ra anh thấy cậu lạnh?

​Tay Sở Trọng Củ vừa mới tiếp xúc với nước nóng nên ấm sực, mang theo chút hơi ẩm dịu dàng và ấm áp.

"Lần sau nhớ đeo găng tay vào." Sở Trọng Củ nói.

"Cũng không lạnh lắm, em quen rồi. Trước đây ở phòng vẽ cũng lạnh, toàn phải dựa vào rung tay để chấm sáng cho tranh đấy." Trình Trục Phong nắm nhẹ bàn tay lại.

"Phòng vẽ khổ thế à?"

"Giáo viên bảo trời càng lạnh não càng tỉnh táo, nếu tay run không khống chế được thì đi luyện vẽ nét thẳng." Trình Trục Phong nhún vai cười: "Em thì còn đỡ vì vẽ nhanh, lạnh quá thì lén chạy lại chỗ lò sưởi trú một lát, mấy bạn khác vẽ không được cứ đứng khóc suốt thôi."

"Giáo viên này đúng là…" Sở Trọng Củ kinh ngạc.

"Đáng lẽ nên đưa giáo viên ấy đến bệnh viện khám xem sao." Trình Trục Phong tự nhiên tựa vào người anh, nghiêng đầu gối lên vai anh, cười khổ: "Đến tận bây giờ em cũng không rõ các bạn ấy khóc vì lạnh hay vì không vẽ được, đằng nào thì cũng bị mắng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!