Chương 21
"Phong Phong." Sở Trọng Củ bất ngờ đến đứng hình tại chỗ, tay chân lúng túng chẳng biết đặt vào đâu.
"Ha ha." Trình Trục Phong cười gượng, buông tay anh ra, "Tuyết ở đây sạch thật đấy, lăn lộn thoải mái luôn, anh xem…"
Sở Trọng Củ gật đầu, lồm cồm ngồi dậy khỏi người Trình Trục Phong, cúi đầu nhìn quanh quất vào đống tuyết như để lảng tránh.
Tuyết trên cao nguyên thực sự rất sạch, không hề vướng chút bụi trần. Sau trận tuyết, không gian lặng gió, thời tiết cũng không đến mức quá lạnh lẽo.
Cả hai giả vờ như đang mải mê nghịch tuyết, Trình Trục Phong vo một nắm tuyết ném bộp vào cửa kính xe, đám tuyết trên nắp capo theo đó mà "ào ào" trượt xuống. Vài tảng tuyết vỡ vụn bay thẳng vào trong mũ áo lông vũ của cậu.
"Á!"
Chẳng còn tâm trí đâu mà ngượng ngùng, cậu bật dậy như lò xo, đưa tay moi đống tuyết trong mũ ra. Sở Trọng Củ túm lấy sau gáy áo cậu mà giũ mạnh. Tuyết chạm vào da thịt nhanh chóng tan chảy, một cơn gió nhẹ từ phía sông băng thổi tới.
Trình Trục Phong hắt xì một cái rõ kêu, cực kỳ đúng lúc.
Không khí bỗng chốc rơi vào im lặng…
"Không sao." Trình Trục Phong cười xòa, "Ít ra tuyết cũng sạch, không có bùn."
Sở Trọng Củ cau mày: "Lên xe mau."
Chiếc đèn pin văng ra ngoài lăn mấy vòng trên đất, Trình Trục Phong định đưa tay nhặt. Sở Trọng Củ chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng cậu đặt thẳng vào ghế lái, mở cửa rồi vỗ một cái: "Vào đi."
Chiếc xe khởi động lại, động cơ rung lên nhè nhẹ. Sở Trọng Củ nhặt đèn pin, tiện tay gạt nốt những mảng tuyết còn sót lại trên kính chắn gió rồi mới mở cửa lên xe.
Trình Trục Phong cởi áo lông vũ ra, lớp áo giữ nhiệt bên trong cũng đã thấm nước tuyết, cậu đành quấn chặt chiếc chăn điện quanh người.
"Lạnh không?" Sở Trọng Củ áp tay vào cửa gió điều hòa, "Nhiệt độ chưa lên ngay được, em mặc tạm áo của anh đi."
Anh định cởi áo mình ra nhưng Trình Trục Phong ngăn lại: "Ơ đừng! Anh lấy giúp em cái áo lót trong là được, em thay ra là xong. Một người chịu lạnh là đủ rồi, lý nào lại bắt cả hai cùng chịu trận."
Sở Trọng Củ quay người rút chiếc áo trên cùng trong đống đồ ra đưa cho Trình Trục Phong.
"Cảm ơn." Trình Trục Phong bị anh nhìn chằm chằm nên có chút không tự nhiên, tay níu lấy gấu áo, "Cái đó…"
Cậu do dự một giây, tự nhủ cả hai đều là đàn ông phương Bắc, nhà tắm công cộng còn đi suốt rồi, c** tr*n thân trên cũng chẳng là gì. Nhưng thực lòng cậu vẫn thấy ngại, nhất là trong không gian chật hẹp của chiếc xe giữa nơi hoang vu hẻo lánh thế này.
Cảm giác cứ kỳ kỳ sao đó…
Sở Trọng Củ lên tiếng: "Mở cửa lần nữa sẽ càng lạnh hơn, hay là anh nhắm mắt lại nhé?"
Trình Trục Phong xua tay: "Khỏi đi, đàn ông con trai ai lại làm bộ làm tịch thế, đúng không?"
"Đúng." Sở Trọng Củ ngập ngừng một thoáng.
Cậu xác định mặt trước mặt sau của áo, không chần chừ nữa mà dứt khoát túm gấu áo l*t s*ch ra. Cái lạnh ùa vào tức thì, chiếc áo ướt sũng trong tay nhanh chóng được ai đó cầm lấy.
Trình Trục Phong còn chưa kịp phản ứng thì chiếc áo khô ráo đã trùm thẳng xuống đầu.
"Hả?" Cậu ngẩn người.
"Thò tay ra." Sở Trọng Củ hít sâu một hơi, dời tầm mắt khỏi vòng eo của Trình Trục Phong, nghiêm túc nói: "Trên cao nguyên mà để cảm lạnh thì phiền lắm, để anh giúp em mặc cho nhanh."
"Cảm ơn anh." Trình Trục Phong mặc xong xuôi, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh cho tay vào trong chăn ủ này."
Cậu rúc tay vào chăn, áp qua lớp vải để bao lấy bàn tay đang ửng đỏ vì lạnh của Sở Trọng Củ. Dù ngăn cách qua lớp vải, cậu vẫn cảm nhận được cái buốt giá từ tay anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!