Chương 20
Cậu hiểu ý của Sở Trọng Củ. Cái nghề này ngoài kỹ thuật ra thì mạng lưới quan hệ cũng rất quan trọng, chẳng qua là anh cảm thấy mình đang được hưởng ké hào quang của cậu mà thôi.
Trình Trục Phong tựa đầu vào cửa kính xe, chậm rãi nói: "Em rất thích chúng, muốn để nhiều người cùng chiêm ngưỡng hơn, anh không đồng ý sao?"
Sở Trọng Củ khẽ ho một tiếng: "Vậy làm phiền Phong Phong rồi."
"Ầy, thế mới đúng chứ." Trình Trục Phong ngồi thẳng dậy, mở máy tính lên, suy nghĩ một lát rồi chỉ chép ảnh vào ổ đĩa.
Cậu quyết định đợi đến tối lúc rảnh rỗi sẽ đích thân dạy Sở Trọng Củ cách chỉnh sửa ảnh.
Trình Trục Phong ném cho anh một ánh nhìn đầy ẩn ý, trầm giọng gọi: "Bạn Sở à."
"Bạn Sở" ngồi thẳng tắp: "Thầy Trình có gì sai bảo?"
"Tối nay em lại phải lên lớp cho anh rồi, lớp học nhỏ về chỉnh ảnh." Trình Trục Phong nhìn anh, "Anh chuẩn bị tâm lý cho tốt đi, tối nay không có chỗ nào để trốn đâu."
Sở Trọng Củ bật cười: "Biết rồi, không trốn thầy Trình đâu."
Chiếc xe rời khỏi quốc lộ G129 để rẽ vào đường huyện. Sông băng Tsogyal nằm gần biên giới, phía xa chính là Bhutan, hai người có thể nhìn thấy các trạm canh gác từ đằng xa.
Sau khi kiểm tra giấy phép vào khu vực biên giới, Trình Trục Phong cũng trình ra giấy phép quay phim chụp ảnh đã xin từ trước. Điều kiện đường xá chuyển từ đường nhựa sang đường mòn đầy đá vụn đóng băng, hai người đổi lái cho nhau.
Trình Trục Phong ngồi ở ghế lái, miệng ngậm một thanh bánh quy hạnh nhân, trong đầu đang dự tính sắp xếp cho tối nay.
Tuyết bắt đầu rơi từng mảng lớn, trời tối khiến tầm nhìn ngày càng tệ hơn.
Cậu và Sở Trọng Củ đã sớm chuẩn bị tinh thần qua đêm trong xe. Trước khi vào khu vực kiểm soát, họ đã đi đường vòng để đổ đầy bình xăng. Với nguồn điện di động và hai chiếc túi ngủ loại dày, nếu không lái ra ngoài được thì cứ việc ngủ luôn trong xe.
Cách sông băng khoảng 2km, trận bão tuyết ập đến. Tầm nhìn chưa đầy 3m, may mà địa hình ở đây khá bằng phẳng. Vì là khu vực kiểm soát nên cũng không có xe cộ qua lại, Trình Trục Phong tấp xe vào lề.
Cậu nhìn trước ngó sau, ngoại trừ tuyết ra thì chẳng thấy gì khác. Bên tai chỉ còn lại tiếng gió rất khẽ và tiếng tuyết rơi lộp bộp trên nóc xe.
Gió đột ngột cuốn đi lớp tuyết trên cửa sổ, nhưng bên ngoài vẫn không một tia sáng, tối đen như mực.
Trình Trục Phong chớp mắt: "Anh sợ không?"
Ánh đèn tường trong xe tỏa ra sắc vàng ấm áp, hắt lên người Trình Trục Phong khiến cậu trông vô cùng ngoan ngoãn.
Sở Trọng Củ nín thở, khẽ lắc đầu.
"Sợ cũng không sao." Trình Trục Phong mỉm cười nhìn anh, "Lần đầu ai cũng sợ cả, không sao, có em ở bên anh rồi."
Không biết có phải là ảo giác của mình hay không, nhưng Sở Trọng Củ luôn cảm thấy kể từ khi vào khu vực kiểm soát, Trình Trục Phong rất lo lắng cho trạng thái của anh.
Nghe thấy câu này, Sở Trọng Củ hiểu rằng cảm nhận của mình không sai.
Trong khoang xe giữa cơn bão tuyết không thể liên lạc với thế giới bên ngoài, nơi này có thể coi là một góc bị thế giới lãng quên. Khi con người đột ngột rơi vào một không gian cực kỳ cô độc, họ khó tránh khỏi việc bắt đầu lo âu và trở nên mất lý trí.
Sở Trọng Củ không nghĩ mình có thể chống lại bản năng của nhân loại, nhưng nhìn vào đôi mắt của Trình Trục Phong, anh biết mình hoàn toàn không hề nảy sinh bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.
"Em đang ở bên anh mà." Sở Trọng Củ nói khẽ.
Nơi tĩnh lặng, góc bị thế giới lãng quên, có em ở bên anh.
Trình Trục Phong gật đầu, tháo dây an toàn, giơ tay lên ngang mặt rồi giơ ngón cái tán thưởng: "Giỏi lắm, đúng là người có tuổi trưởng thành có khác."
"Em cũng là người có tuổi trưởng thành mà." Sở Trọng Củ bị cậu chọc cười, "Phong Phong, nơi cô độc nhất em từng đến là đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!