Chương 2
Dù vậy, Trình Trục Phong vẫn nhận lấy xấp giấy tờ tùy thân kia, mở ra đối chiếu với ảnh thẻ.
"Giấy tờ không vấn đề gì, chỉ là…" Trình Trục Phong giơ xấp giấy tờ lên.
"Sao?"
"Ảnh thẻ không đẹp bằng người thật, kỹ thuật chụp ảnh quá thường."
"Cậu hết khó chịu rồi à?" Sở Trọng Củ hơi ngạc nhiên, liếc nhìn người bên cạnh đang th* d*c như cái ống bễ, không ngờ cậu vẫn còn sức để tếu táo.
"Cũng tạm, em vẫn trụ được một lát!" Trình Trục Phong nở một nụ cười, "Một lúc nữa là ổn thôi đúng không?"
Sở Trọng Củ do dự vài giây rồi nói: "Tôi khuyên cậu nên đi chụp phim xem phổi thế nào."
"Lời bác sĩ dặn là phải nghe, lát nữa em sẽ chụp." Trình Trục Phong gật đầu, "Anh không cần khuyên đâu."
"Không nhìn ra cậu nghe lời thế đấy." Sở Trọng Củ nhấn ga, từ từ lái xe ra khỏi bãi đỗ, anh mở định vị tìm một bệnh viện cách đó hơn 180 km.
Trình Trục Phong nhìn thoáng qua khu dịch vụ phía sau: "Anh bác sĩ ơi, anh đỗ xe ở đó liệu có ổn không?"
"Đừng gọi tôi là bác sĩ."
"Anh Sở, còn xe của anh?"
"Lỡ có chuyện gì, cậu có đền không?"
"Đền chứ."
"Thế thì không sao." Sở Trọng Củ liếc nhìn người bên cạnh qua gương chiếu hậu, vì thiếu oxy mà ngay cả tóc tai cũng rối bù, trông đến là tội nghiệp, anh cũng không định trêu cậu nữa, "Xe đỗ dưới trạm gác rồi, có camera, tôi còn đưa cho bảo vệ 200 tệ, không có chuyện gì đâu."
"Ồ." Trình Trục Phong gật đầu, "Lát nữa nếu em không sao, hai đứa mình lái xe quay lại, em trả tiền đỗ xe cho anh trước."
Chưa dứt lời, cậu đã mở điện thoại chuyển khoản 200 tệ, nhìn thoáng qua ảnh đại diện hình hoa sen trên WeChat của anh, cảm giác rất giống kiểu an nhiên tĩnh tại của bà nội cậu.
Nhìn bông sen hồng, rồi lại nhìn người đàn ông mặc chiếc áo khoác gió màu xanh bên cạnh, cậu thấy có chút đối lập, nhưng nghĩ đến nghề nghiệp của Sở Trọng Củ lại thấy cũng bình thường.
"Anh Sở, em hỏi chút, anh làm ở khoa nào thế?"
"Cậu có nhu cầu khám à?" Sở Trọng Củ hỏi lại.
"Cũng không hẳn."
Cậu chợt nhận ra mình hỏi câu này chẳng khác nào xát muối vào nỗi đau của người ta, dù sao người ta cũng nghỉ việc rồi.
"Em chỉ muốn nói là vừa rồi anh gan thật đấy, đẳng cấp lắm luôn." Cậu giơ ngón tay cái lên.
"Không phải tôi gan, là do cậu ngã rầm vào xe tôi, tôi không còn lựa chọn nào khác."
"Ha ha…"
Cái này gọi là gì nhỉ, duyên phận thật kỳ diệu.
Gió thổi ngang tạt vào xe, chiếc xe dù có trọng lượng tự thân tới 2,9 tấn vẫn không tránh khỏi tiếng gió rít gào. Lớp mây đen kịt ban nãy bị gió thổi tan, từng mảng tuyết lớn lao thẳng vào mặt kính, dù đã bật đèn pha nhưng tầm nhìn vẫn chưa đầy 50m.
Đã lâu lắm rồi Trình Trục Phong không ngồi xe người khác lái, càng đừng nói là trong thời tiết thế này. Cậu nắm chặt tay vịn, giờ đây không chỉ khó thở mà cổ họng cũng thắt lại.
Cậu cố hít mạnh hai hơi từ bình oxy rồi với lấy cốc nước ở ngăn giữa, uống ừng ực hai ngụm lớn: "Khụ khụ khụ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!