Chương 19
Chiếc khăn nóng hổi bốc khói áp lên mặt, Trình Trục Phong khẽ thở dài đầy thỏa mãn. Cậu tận hưởng cảm giác đó đúng 10 giây rồi dứt khoát kéo khăn xuống.
"Đi thôi! Đừng quên đồ quý giá đấy." Trình Trục Phong nhét điện thoại vào túi.
Sở Trọng Củ đảo mắt một vòng quanh phòng để chắc chắn không bỏ sót thứ gì.
Trình Trục Phong bước tới vỗ vai anh: "Đồ quý giá đây này."
Món đồ quý giá trong căn phòng mỉm cười, gật đầu.
Là thành phố lớn thứ hai của Tây Tạng, Shigatse giáp ranh với Nepal, Ấn Độ và các quốc gia khác, nơi đây có đức tin còn thuần khiết và thành kính hơn cả Lhasa.
Bên cửa sổ ven đường, những chậu cây khô khốc của mùa đông vẫn kiên cường bám trụ trước gió. Gió cuốn những dải cờ ngũ sắc treo bên cửa rung rinh, gió động, cờ bay.
Từ xa xa, tiếng tụng kinh từ chùa Tashilhunpo vang vọng lại. Bầu trời không một gợn mây, ánh mặt trời rọi xuống những bức tường đỏ thắm khiến mọi thứ trở nên tĩnh tại và an yên.
Trình Trục Phong nhìn những cửa tiệm đang đóng cửa im lìm, khẽ nhếch môi cười với Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ nhìn nhãn dán đang mở cửa trên ứng dụng, khẽ trấn an: "Có lẽ chủ quán chưa cập nhật thông tin thôi."
"Đói đến mức muốn ăn thịt người luôn rồi." Trình Trục Phong đáp lại.
Sở Trọng Củ thò tay vào túi lấy ra một viên kẹo, đặt vào lòng bàn tay Trình Trục Phong: "Đồ quý giá đây, để dành ăn sau cùng nhé."
"Hầy! Anh thật là…" Trình Trục Phong bật cười, xé vỏ kẹo. Quả nhiên chiêu hối lộ này đã thành công.
Mùa đông, các quán ăn địa phương thưa thớt hẳn. Hai người rảo bước trên lớp gạch đá xám, vòng qua mấy lượt mà những địa chỉ trên bản đồ đều đóng cửa im lìm.
Sở Trọng Củ ngước lên, thấy hai vị tăng nhân đang đi tới từ phía xa.
Trình Trục Phong ngập ngừng: "Mình hỏi chuyện ăn sáng thì có thất lễ quá không?"
"Không sao đâu." Sở Trọng Củ trả lời, "Tăng nhân cũng phải dùng bữa mà."
Trong lúc Trình Trục Phong hỏi đường, Sở Trọng Củ cũng không để tay chân nghỉ ngơi, anh tranh thủ tìm địa chỉ bệnh viện trên bản đồ. Dù trong cốp xe đã nhét sẵn 3 bình oxy cầm tay nhưng anh vẫn muốn mang theo một bình thép loại lớn.
Anh biết có thể sẽ chẳng dùng đến, nhưng một khi đã để tâm đến ai đó, người ta sẽ bắt đầu lo lắng. Mà đã lo lắng thì sẽ nảy sinh nỗi sợ, sợ cả những chuyện còn chưa kịp xảy ra.
Với Sở Trọng Củ, thay vì ngồi đó sợ hãi, chi bằng tìm cách giải quyết nó.
Khi Trình Trục Phong hỏi xong quán ăn quay lại liền nhìn thấy bình oxy 15L mà Sở Trọng Củ vừa đặt mua trực tuyến.
"…" Trình Trục Phong ngơ ngác hỏi: "Anh định biến cái xe này thành buồng oxy di động luôn à?"
Sở Trọng Củ lắc đầu: "Phòng hờ thôi."
Quán ăn mà vị tăng nhân giới thiệu là một tiệm đồ Tạng mà dân địa phương hay ghé. Sữa đậu nành tươi thì chắc là không có, nhưng bù lại có bánh kếp trứng và sữa đậu nành gói Wei Wei.
Sau khi gọi món xong, Trình Trục Phong vừa nhai mấy cục bột sữa chưa tan hết, vừa múc thêm nửa thìa đường cho vào cốc. Cậu khựng lại nửa giây: "Cứ uống thế này mãi liệu em có béo tròn như con hải cẩu không?"
"Không đâu, em vận động nhiều mà." Sở Trọng Củ mỉm cười, thầm nghĩ cậu chàng này cũng thù dai thật.
Thế là từ nửa thìa, cậu múc thẳng thành một thìa: "Bắt đầu từ hôm nay em chỉ thêm đúng một thìa thôi, phải biết kiểm soát lại."
"…" Sở Trọng Củ cạn lời.
Ăn xong, cả hai lại lên đường, dọc theo quốc lộ G219 hướng về điểm đến của ngày hôm nay: Sông băng Tsogyal, hay còn gọi là sông băng 40, sông băng Zeng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!