Chương 18
Quốc lộ về đêm không hề dễ đi, xe cộ hai bên phóng nhanh như bay, chốc chốc lại có những chiếc xe tải hạng nặng lướt qua sát sạt bên sườn.
Ông chủ Trình dựng điện thoại lên, hướng về phía kính chắn gió phía trước, bắt đầu quay video một cách rất chuyên nghiệp.
Tiền công của Trương Lân đã chuyển vào thẻ, nghĩ đến việc Sở Trọng Củ cũng bận rộn chạy đôn chạy đáo suốt mấy hôm nay, cậu hơi do dự hỏi: "Nếu em chuyển cho anh ít tiền lương, anh có giận không?"
Sở Trọng Củ kéo lại dây an toàn, lấy một viên kẹo từ trong túi đưa tận miệng cậu: "Không giận, nhưng có đưa thì anh cũng sẽ chuyển thẳng vào quỹ Cự Phong thôi, mất công làm gì."
Trình Trục Phong gật đầu ra hiệu đã hiểu. Còn việc sau đó Sở Trọng Củ sắp xếp thế nào thì không liên quan đến cậu, nếu tiền đã vào quỹ chung, cậu cũng sẽ tự bỏ thêm một khoản tương đương vào đó.
Trên đường quốc lộ không có trạm dừng nghỉ, nên sau khi lượn một vòng từ hồ Yamdrok, họ ghé vào thị trấn Lhakhang để đổ xăng.
Rời khỏi Lhasa, số lượng trạm xăng giảm đi rõ rệt, xe cộ thường tập trung hết ở đây để đổ đầy bình trước khi bắt đầu hành trình tiếp theo.
Đoàn xe xếp hàng dài dằng dặc. Gió thổi qua những đỉnh núi cuốn theo những tầng mây dày đặc, những hạt mưa bắt đầu rơi tí tách trên mặt kính.
Trình Trục Phong chỉ tay vào ngăn đựng thẻ ngay trên đầu Sở Trọng Củ, nơi một góc thẻ lòi ra ngoài: "Thẻ xăng ở trên đầu anh đấy. Em xuống đi dạo một vòng cho giãn gân cốt, sẵn tiện tỉnh táo đầu óc để lát còn lái xe đêm."
Nói rồi cậu xách theo bình giữ nhiệt trên xe bước xuống.
Sở Trọng Củ đổi sang ghế lái, anh hạ cửa kính xuống, không khí mang theo hơi nước đậm đặc tràn vào xua tan cái ấm áp trong xe.
"Đừng mở cửa sổ, mưa hắt vào đấy." Trình Trục Phong giậm giậm đôi chân đang tê cứng, gió lạnh thổi tới khiến cậu phải kéo sụp mũ trùm đầu lên.
Sở Trọng Củ dõi theo bóng lưng cậu rời đi, cho đến khi dáng hình Trình Trục Phong mất hút trong dòng xe đang xếp hàng, anh mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, tiếng vòi bơm xăng vang lên rì rì sát miệng bình.
Vài con chim đen lướt qua màn mưa rồi đậu lại trên mái che của trạm xăng. Sở Trọng Củ nhìn sang, cúi đầu định lấy điện thoại.
Đang định hướng ống kính về phía chú chim nhỏ đang rỉa lông thì "cạch" một tiếng, cửa xe vốn đang đóng chặt đột ngột bị kéo ra.
Trình Trục Phong vẫn đội mũ, vành mũ lấm tấm những giọt nước, cậu lắc đầu một cái làm nước bắn tung tóe theo động tác.
"Quạ mỏ đỏ đấy." Cậu nhìn theo hướng điện thoại của Sở Trọng Củ đang nhắm tới, buột miệng gọi tên loài chim, "Mưa to quá nên chúng nó vào đây trú ấy mà."
"Về rồi à." Sở Trọng Củ hơi ngẩn người.
"Vâng!" Trình Trục Phong lôi từ sau lưng ra hai xiên xúc xích nướng, "Em đi lấy nước nóng rồi, còn pha trà nữa."
Sở Trọng Củ mỉm cười, bước xuống khỏi ghế lái.
Mùi xăng ở đây rất nồng, Trình Trục Phong đánh xe tới vị trí gần lối ra rồi mới bóc túi nilon đựng xúc xích.
"Vị tiêu đen với vị truyền thống, anh ăn loại nào?" Trình Trục Phong hỏi.
"Loại nào cũng được."
"Nè." Trình Trục Phong đưa xiên xúc xích qua, "Vậy em ăn vị truyền thống nhé, tiện tay rót giúp em chén trà luôn."
Cậu gặm xúc xích, thấy chiếc xe con phía sau không có chỗ đậu nên đánh xe mình ra giữa màn mưa để nhường chỗ.
Cơn mưa lớn đột ngột trút xuống, trên đường quốc lộ giờ chỉ còn thấy những chiếc xe tải lớn bật đèn pha xa, chậm rãi bò qua. Những chiếc xe nhỏ hơn thì tấp vào trạm xăng hoặc lặng lẽ đỗ giữa màn mưa, kiên nhẫn đợi mưa ngớt.
Một tia chớp màu tím xé toạc bầu trời như một lưỡi gươm ánh sáng chém thẳng xuống mặt đất, tiếng sấm đì đùng theo sát ngay sau đó rót thẳng vào tai hai người.
"Wow!" Trình Trục Phong ngó vào điện thoại, vẫn đang ghi hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!