Chương 17: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

​Trình Trục Phong ngửa đầu ném thuốc vào miệng, đón lấy bình nước rồi nuốt xuống, yết hầu chuyển động.

​Động tác thì trông rất phong trần, lãng tử, nhưng thực tế thuốc vẫn chưa trôi. Lớp đường bọc ngoài tan ra làm vị đắng xộc lên, cậu khổ sở uống nước ừng ực để cố nuốt xuống, chớp mắt đã uống sạch nước ấm trong bình của Sở Trọng Củ.

"Cổ họng nhỏ thế." Sở Trọng Củ vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng cho cậu.

​Trình Trục Phong không trả lời ngay, cậu khựng lại một chút rồi móc từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh lục, trút vào lòng bàn tay Sở Trọng Củ.

"Cái loại này ấy à, không cần nước em cũng có thể nhai hết cả lọ."

​Sở Trọng Củ cúi đầu nhìn mấy viên thuốc trong tay, kích thước chẳng lớn hơn hạt vừng là bao.

​Trình Trục Phong nhìn anh cười híp mắt: "Hoàn Vị Tràng An sẽ phù hộ cho mọi người Thiên Tân có cổ họng nhỏ và hệ tiêu hóa nhạy cảm. Đợi khi nào quay về em sẽ tặng anh một bộ hồ lô đặc sản."

"Định diễn cảnh "Anh em Hồ Lô cứu ông nội" à?" Sở Trọng Củ bật cười cầm lấy bình nước, rót đầy nước nóng rồi đặt lại cạnh bàn.

​Trình Trục Phong tựa lưng vào đầu giường rồi từ từ trượt xuống, nằm phẳng ra giường và nhắm mắt lại: "Ông nội Sở à, không cứu anh đâu, cứ coi như đồ trang trí thôi."

"Cảm ơn nhé." Sở Trọng Củ đổ mấy viên thuốc lại vào lọ, vặn chặt nắp rồi nhét vào túi nhỏ của Trình Trục Phong, "Vậy cậu em Hồ Lô này…"

​Đáp lại anh chỉ còn tiếng thở đều đều của Trình Trục Phong.

​Sở Trọng Củ ngẩn người một giây, sau đó thấy Trình Trục Phong đang quờ quạng trên giường, anh đoán ngay là cậu đang tìm gối.

​Anh đưa gối qua, người đang nhắm nghiền mắt kia nhận lấy, kéo vành mũ sụp xuống để che bớt ánh sáng.

"Cảm…"

​Sở Trọng Củ ngồi bên mép giường, thầm nghĩ: Vừa rồi còn mạnh miệng bảo không buồn ngủ.

​Anh nhẹ nhàng mở chăn ra đắp cho cậu rồi tắt đèn phòng.

​Trước khi bước vào phòng vệ sinh, anh ngoảnh lại nhìn người trên giường một lần nữa.

​Trình Trục Phong đã chìm sâu vào giấc mộng, có lẽ đang bận thảo luận về "bảy bông hoa trên cùng một dây leo" với Chu Công rồi.

​Lúc từ phòng vệ sinh đi ra, Sở Trọng Củ nhìn chằm chằm vào sau gáy Trình Trục Phong một hồi, bỗng mỉm cười.

​Anh cảm thấy may mắn vì mình đã đỡ lấy Trình Trục Phong ở Bangjie Tang, cũng thật may mắn khi Trình Trục Phong muốn đưa anh đi cùng.

​Anh không biết Trình Trục Phong đã đi qua bao nhiêu cung đường, gặp gỡ bao nhiêu người. Nhưng anh biết trên người cậu có một loại đức tin mà anh không có, là thứ đức tin nặng nề mà anh đã từng từ bỏ.

​Ngày chụp thứ hai, nhiếp ảnh gia Trình sau một giấc ngủ no nê đã dậy từ sớm. Cậu sửa soạn chỉnh tề, thấy trợ lý Sở bên cạnh vẫn chưa thức giấc.

​Cậu ngồi xổm bên giường, định vỗ vai anh nhưng tay lơ lửng giữa không trung, do dự suốt mười phút cuối cùng vẫn rút lại.

​Thôi vậy.

​Trình Trục Phong nhớ Sở Trọng Củ bị chứng rối loạn giấc ngủ, không biết đêm qua mấy giờ anh mới ngủ được nên không nỡ gọi.

​Cậu lấy bút viết lại một tờ giấy: "Em đi chụp trước đây, tí nữa anh dậy thì tới tìm em nhé."

​Rời khỏi phòng, nắng vẫn còn trốn sau những tầng mây, bầu trời vẫn mang sắc xanh mờ ảo của buổi sớm.

​Trình Trục Phong hăng hái đi tới địa điểm quay để hội quân với Trương Lân.

​Người mẫu đã trang điểm xong từ sớm. Phố xá lúc bình minh vắng bóng người, không gian thênh thang chỉ có tiếng gió thổi qua nhè nhẹ. Cậu ôm máy ảnh chạy thoăn thoắt từ đầu phố đến cuối phố.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!