Mặt trời vừa lặn, ai nấy đều run cầm cập vì lạnh. Cậu không còn vẻ nghiêm nghị như lúc đang quay chụp nữa mà rụt cổ lại, sải bước đi trước dẫn đoàn.
Bức tường cờ lungta nằm ở lưng chừng núi, đi được nửa đường Trình Trục Phong mới sực nhớ ra lời mình đã nói với Sở Trọng Củ trước khi xuống xe, thế là cậu rảo bước nhanh hơn về phía quán ăn.
Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa kính quán nhỏ. Sở Trọng Củ đang ngồi cạnh Trương Lân, hai người cùng nhìn vào máy tính, trò chuyện có vẻ rất hợp ý.
Trình Trục Phong đưa tay xoa mặt, gió to quá làm mặt cậu tê cứng cả đi. Cậu nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính, cố nặn ra một nụ cười. Được rồi, diện mạo lúc này hơi bệ rạc một chút, nhưng cảm giác hoảng loạn vừa nãy đã tan biến. Cậu chợt nhớ tới lời Sở Trọng Củ: Phải tự tin lên.
"Chụp xong rồi đây." Trình Trục Phong vừa chỉnh lại mái tóc rối vừa đẩy cửa bước vào. Ánh mắt cậu chạm phải Sở Trọng Củ, cả hai khẽ mỉm cười với nhau.
Bên tay Sở Trọng Củ có một ly trà sữa đang bốc khói nghi ngút. Trình Trục Phong theo bản năng nghĩ đó là phần của mình nên thản nhiên bước tới cầm lên nhấp một ngụm.
"Hơi nhạt nhỉ." Trình Trục Phong chép miệng hai cái, sau đó chợt khựng lại khi bắt gặp vẻ mặt sững sờ của hai người kia.
Không khí đông cứng trong giây lát. Trương Lân là người phá vỡ cục diện bế tắc, chị đẩy ly trà sữa còn lại trên bàn về phía anh: "Phong à, ly của cậu ở đây cơ. Ly của cậu ấy là đồ healthy, không có đường đâu."
"Ngại quá, em không cố ý."
Cái lạnh ngoài trời và hơi nóng trong phòng khiến mặt Trình Trục Phong ửng đỏ. Cậu cầm cái ly, đặt xuống không được mà cầm tiếp cũng chẳng xong: "Cái đó… để em đi mua lại ly khác cho anh…"
"Không sao, chắc là đông cứng người nên ngơ ngác tí thôi." Sở Trọng Củ đón lấy cái ly từ tay cậu, rồi như làm ảo thuật mà lấy ra một túi sưởi ấm đặt vào tay Trình Trục Phong.
"Cảm ơn nhé." Trình Trục Phong hoán đổi vị trí ly trà sữa, ý là cậu sẽ uống nốt ly của Sở Trọng Củ, còn ly mới để cho đối phương.
Sở Trọng Củ thấy hành động của cậu nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng đẩy hũ đường trên bàn sang.
Trên màn hình máy tính là ảnh chụp góc một bức tường đỏ. Trương Lân đặc biệt chọn ra tấm này, nói rằng muốn chụp một bộ đồ cưới cảnh đêm tại đây.
Trình Trục Phong ôm túi sưởi, liếc nhìn dòng người thưa thớt bên ngoài, chỉ còn lác đác vài người, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc quay chụp.
"Người mẫu thay đồ bây giờ được không? Nghỉ ngơi một tiếng rồi chụp xong bộ đồ cưới ở bức tường đỏ. 10 giờ 15 cung điện Potala tắt đèn, chúng ta sẽ tranh thủ lúc tối mịt ra sông Lhasa chụp thêm một đợt đồ cưới và các trang phục khác." Trình Trục Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Đồ cưới có nặng không? Người mẫu phải đi bộ một đoạn, còn phải ôm theo đống quần áo cũ nữa."
Có một khoảnh khắc Sở Trọng Củ định nhắc đây là Lhasa, cần chú ý cường độ làm việc, nhưng nhìn dáng vẻ nhiệt huyết của Trình Trục Phong, anh lại nuốt lời định nói vào trong.
Đối với Sở Trọng Củ mà nói, giây phút Trình Trục Phong cầm lấy máy ảnh luôn có một sức hút thiên bẩm. Dù ống kính không hướng về phía mình, anh cũng chẳng thể rời mắt.
Đúng lúc Trình Trục Phong nói đến đoạn "tranh thủ lúc tối mịt ra sông Lhasa" thì người mẫu mở cửa bước vào. Họ đứng hình tại chỗ, ném về phía Trương Lân một ánh mắt kiểu: "Em thấy không ổn lắm đâu chị ơi".
"Phong à, nhất định phải ra sông Lhasa vào ban đêm sao?" Trương Lân vẫn có ý bảo vệ người mẫu của mình, nhưng chi phí để đến Lhasa một chuyến vốn dĩ rất cao, thợ chụp ảnh đã đề xuất thì thật sự không có lý do gì để từ chối.
"Vâng, buổi đêm đẹp lắm." Trong ấn tượng của cậu, công việc của người mẫu thường kéo dài rất lâu, những lần chụp trước đều chạy tiến độ từ sáng sớm đến tận đêm khuya.
Trình Trục Phong bưng ly trà sữa nóng, hỏi: "Là do mấy tấm ảnh vừa rồi hiệu quả không tốt nên mọi người không muốn đi sao? Hay là em có chỗ nào chưa chu đáo?"
"Đâu có, đẹp tuyệt vời luôn ấy chứ." Trương Lân lập tức hiểu ý trong lời nói của Trình Trục Phong, xua tay lia lịa: "Lúc nãy chị còn đang tán gẫu với Sở Trọng Củ, bảo là ảnh chân dung em chụp tấm nào cũng được giới chuyên môn săn đón cực kỳ, doanh số thì tốt khỏi bàn."
Trình Trục Phong theo thói quen nhìn sang Sở Trọng Củ, anh mỉm cười: "Chị Lân nói bộ sưu tập mùa xuân em chụp cho chị ấy có doanh số cao gấp ba lần các trang phục tương tự khác."
Nghe bằng chứng thực tế rành rành như vậy, Trình Trục Phong mới kéo dài giọng: "Ồ…"
Trương Lân chốt hạ hai tiếng nữa sẽ xuất phát ra sông Lhasa, giờ cả đoàn ăn cơm cho ấm người trước đã. Chị sẽ thử liên hệ xem có ai giúp khuân vác đồ đạc không, để người mẫu được nhẹ nhõm đôi chút.
Trình Trục Phong không có ý kiến gì. Nhưng khi bước ra khỏi quán, có vẻ gió bên ngoài lại "có ý kiến". Gió đập vào thân xe rầm rầm, cây cối trong đêm tối ngả nghiêng như sắp đổ đến nơi.
Trương Lân nhắn tin bảo cậu chờ một chút rồi hãy xuống xe để người mẫu thay đồ.
Trình Trục Phong ngồi ở ghế phụ. Cậu và Sở Trọng Củ từ lúc sáng ra cửa đều mặc không dày lắm, chỉ có một lớp áo giữ nhiệt và một chiếc áo khoác gió, giờ mà ra ngoài chắc chắn sẽ lạnh cóng.
Cậu nghĩ mình phải cầm máy ảnh, mặc dày quá sẽ vướng víu không tiện, nhưng Sở Trọng Củ cầm đèn thì chắc không sao. Thế là cậu quay người ra sau, lôi ra một chiếc áo lông vũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!