Chương 15: (Vô Đề)

​Chương 15

​Trình Trục Phong nép sát vào Sở Trọng Củ, tay vỗ nhẹ vào nếp nhăn trên áo anh như để lấy lòng.

"Sao lại vò đến mức nhăn nhúm thế này."

"Trình Trục Phong." Sở Trọng Củ rút tay ra, tựa lưng vào ghế để nới rộng khoảng cách với cậu.

"Ơi." Trình Trục Phong ngước mắt nhìn anh, đầu hơi nghiêng, trông rõ vẻ chột dạ: "Không cần gọi cả họ tên đâu, em ở đây mà."

​Câu phê bình của Sở Trọng Củ kẹt lại nơi cổ họng. Anh đanh mặt nói: "Lẽ ra giờ này chúng ta không nên ngồi trong xe cảnh sát, mà phải ở McDonald"s ăn hamburger với cái xô mười cánh gà mà em gọi mới đúng."

"Vậy để em gọi điện thông báo cho bọn nó là giờ ăn bị hoãn lại nhé." Trình Trục Phong nắm chặt cổ tay áo, thành khẩn nói: "Xin lỗi anh mà."

​Sở Trọng Củ mím môi, hỏi: "Em biết thông báo cho cái hamburger mà không biết nói với anh một tiếng à?" Nói xong, anh khẽ thở dài.

​Lúc mới đến, thấy Trình Trục Phong chắn trước mặt hai cô gái trẻ, hành động chẳng khác nào anh hùng cứu mỹ nhân, trong lòng anh bỗng thấy có chút không thoải mái.

"Thôi mà, anh đừng thở dài." Trình Trục Phong quýnh quáng, chút khoảng cách vừa nãy biến mất sạch sành sanh. Cậu sáp lại gần Sở Trọng Củ, tha thiết nói: "Em không định gây chuyện đâu, chỉ muốn giúp một tay thôi. Với lại em xem ảnh rồi, rõ ràng là bọn họ quấy rối hình ảnh người ta."

​Cậu đã thấy bằng chứng trong ảnh chụp màn hình của cô gái. Đó là một bộ trang phục Tây Tạng cách tân, nhìn qua thì rất đẹp nhưng nhìn kỹ sẽ thấy trạng thái của hai cô gái không hề tốt, họ đang mệt mỏi ngồi tựa bên lề đường.

​Sở Trọng Củ ấn cậu trở lại ghế, nhướng mày đợi một lời giải thích.

​Trình Trục Phong suy nghĩ một lát: "Em thấy hơi quá đáng nên mới nổi máu nóng lên thôi."

"Không phải là em bốc đồng, mà là lao thẳng vào thì có." Sở Trọng Củ nghiêm túc nói: "Thế em có nghĩ đến chuyện nếu không gặp được cảnh sát thì tính sao không?"

​Trình Trục Phong chẳng thèm suy nghĩ, buột miệng đáp: "Thì xóa ảnh rồi trả lại máy ảnh cho người ta thôi. Ông ta già rồi, lỡ mà lăn đùng ra đất ăn vạ thì em mới là đứa phải ngồi xe cảnh sát thật."

​Sở Trọng Củ bất lực: "Bây giờ em cũng đang ngồi trên xe cảnh sát đấy thôi."

"Cũng đúng nhỉ…"

​Mấy anh cảnh sát ngồi hàng ghế trước nghe vậy cũng phải bật cười, bảo hai người không cần quá lo lắng, chỉ là về lấy lời khai thôi.

​Tại đồn cảnh sát, hai người được tách ra để lấy lời khai riêng.

​Lúc Trình Trục Phong bước ra khỏi phòng, vừa mở cửa đã thấy Sở Trọng Củ đang đứng đợi mình.

​Cảnh sát nói: "Xong rồi, hai cậu có thể về, chuyện tiếp theo không liên quan đến hai cậu nữa. Ra ngoài đừng có bốc đồng như thế."

​Trình Trục Phong vâng vâng dạ dạ rồi bước đến bên cạnh Sở Trọng Củ. Thấy chân mày anh khẽ nhíu lại, cậu khẽ gọi: "Anh Sở?"

"Đang giận đấy." Sở Trọng Củ buông một câu rồi dẫn cậu đi ra ngoài.

​Trình Trục Phong ngoan ngoãn đi theo sau, nhỏ giọng lầm bầm: "Làm sao thì anh mới hết giận đây?"

​Chưa kịp đợi Sở Trọng Củ trả lời, hai cô gái lúc nãy đã chạy tới.

​Họ chạy bước nhỏ về phía hai người: "Cảm ơn anh nhé, lúc đầu chúng tôi tìm mãi mà không thấy ảnh đâu cả."

​Trình Trục Phong xua tay: "Không có gì đâu, tại máy có hai khe cắm thẻ nhớ nên phải cài đặt riêng mới thấy. Chuyện giải quyết xong là tốt rồi, hai cô đi chơi nhớ chú ý an toàn nhé, bọn tôi đi trước đây."

​Cô gái nhìn cậu đầy cảm kích: "Để bọn tôi mời anh bữa cơm nhé?"

"Thôi thôi, phiền phức lắm." Trình Trục Phong vội vàng từ chối, "Các cô cứ chơi vui vẻ đi."

​Nói xong, cậu khựng lại một chút, bỗng thấy cô gái trước mặt trông hơi quen mắt. Rất giống người mẫu mà cậu từng giúp bạn chụp bộ sưu tập thời trang nửa năm trước. Cậu lục lọi trí nhớ một vòng nhưng vẫn chưa dám khẳng định chắc chắn có phải cùng một người hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!