Chương 14: (Vô Đề)

"Thật thà quá, nhưng cho dù có sợ, chắc giờ em cũng chẳng hối hận đâu nhỉ." Sở Trọng Củ quan sát vẻ mặt của cậu, hơi thở nhẹ lại, anh dang rộng cánh tay: "Muốn một cái ôm hay muốn nghe một lời khen muộn màng không?"

​Lồng ngực Trình Trục Phong phập phồng, cậu sững người bất ngờ rồi mỉm cười với anh: "Anh Sở, anh biết đọc tâm thuật thật đấy."

​Trên tin tức, cậu chỉ là một thanh niên nhiệt huyết, dũng cảm cứu người. Ba mẹ cậu dựa vào lịch trình ngày hôm đó mới đoán ra người thanh niên ấy chính là con trai mình.

​Trong các cuộc phỏng vấn sau đó, cậu đã đặc biệt nhờ những người biết chuyện đừng tiết lộ việc cậu từng bị chôn vùi dưới lớp tuyết. Cậu sợ những người yêu thương mình sẽ lo lắng, cậu không muốn người thân phải sống trong sợ hãi.

​Và cậu càng sợ rằng bước chân của mình thực sự đã dừng lại vĩnh viễn trong trận lở tuyết năm ấy.

​Cậu đã tự hỏi bản thân vô số lần rằng có hối hận không, nhưng kết luận vẫn chưa từng thay đổi: cậu vẫn sẽ lao lên. Cậu không muốn làm anh hùng, chỉ muốn làm một nhiếp ảnh gia có thể chụp được vài bức ảnh đẹp mà thôi.

​Sở Trọng Củ không nói gì, anh chậm rãi ôm lấy Trình Trục Phong, lòng bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu.

"Em giỏi lắm, Trình Trục Phong." Sở Trọng Củ nói rất thẳng thắn.

​Cuối cùng Sở Trọng Củ đã hiểu tại sao anh lại cảm nhận được sự tự do trên người Trình Trục Phong, bởi vì họ đều bị những quy tắc trói buộc.

​Anh bị trói buộc bởi những quy tắc của hiện thực, còn Trình Trục Phong lại tìm thấy sự tự do ẩn giấu trong chính những quy tắc đó, học được cách cân bằng giữa khuôn khổ và sự tự tại.

​Bên ngoài cửa sổ, những đứa trẻ chẳng biết từ lúc nào đã hát theo điệu nhạc của người nghệ sĩ, giọng hát non nớt nhưng mang theo âm hưởng cao vút của vùng cao nguyên.

​Sáu giờ rưỡi sáng Trình Trục Phong đã bò dậy, thấy Sở Trọng Củ vẫn còn đang ngủ, cậu rón rén lẻn vào nhà vệ sinh rửa mặt, định ra ngoài chụp ảnh bình minh.

​Vừa mở cửa ra, Sở Trọng Củ đã quần áo chỉnh tề ngồi trên ghế sofa, dùng ánh mắt hỏi: "Em định đi đâu?"

"Chào buổi sáng nhé."

"Ranger? (Độc hành hiệp)" Sở Trọng Củ nhướn mày, "Vừa mới lập đội hôm qua mà hôm nay đã giải tán, sao không thông báo với anh?"

"Ấy, chẳng phải em định chuẩn bị xong xuôi mới gọi anh sao." Trình Trục Phong lắc đầu như trống bỏi, biện bạch: "Cùng đi chụp bình minh đi."

​Sở Trọng Củ: "Đi thôi."

​Trời còn chưa sáng, Trình Trục Phong đeo máy ảnh ngồi ở ghế phụ lái mở định vị dẫn đường.

​Công viên Đoàn Kết cần phải leo một đoạn núi, cả hai đều khoác hờ áo khoác, trên vai mang theo chân máy.

​Sở Trọng Củ chủ động xách túi đựng ống kính, bảo rằng anh cần trải nghiệm thử cái gọi là "tiêu hao thể lực" mà ông chủ Trình thường nói.

​Thời gian họ đến lưng chừng núi rất khéo, Trình Trục Phong vừa dựng xong chân máy thì những lớp mây dày đặc bắt đầu kéo đến trên bầu trời.

​Mây che kín cả bầu trời không lọt một chút ánh ban mai nào, mặt hồ phía xa phản chiếu ánh đèn.

​Tầm nhìn rộng mở không vật cản, những điểm sáng trên mặt hồ hội tụ lại. Trình Trục Phong không dùng ống kính tiêu cự dài mà Sở Trọng Củ mang lên, thay vào đó cậu dùng ống rộng 14-30, dự định chụp vài tấm rồi quay video.

​Thiết lập xong, cậu vịn vào chân máy, quay đầu nhìn Sở Trọng Củ.

"Anh Sở, anh dùng Hasselblad chụp bình minh à." Trình Trục Phong đưa qua một cái chân máy khác, "Để chế độ A ưu tiên khẩu độ nhé, phơi sáng giảm xuống khoảng 0.7 thử xem, có chân máy rồi nên anh cứ tự điều chỉnh tốc độ màn trập."

​Sở Trọng Củ hướng về phía lớp mây xa xăm, nhìn Trình Trục Phong đang ngồi xổm dưới đất giữ chân máy, gió thổi qua là cậu lại run cầm cập.

"Em kéo khóa áo lên đi, đừng run nữa."

"Ơ kìa, em run để sinh nhiệt, mở áo để tản nhiệt mà." Trình Trục Phong cười hì hì giải thích, "Thế này là vừa đẹp."

"…" Sở Trọng Củ chẳng biết phản bác thế nào, đành bất lực nói: "Kéo lên đi, cứ run rồi hít khí vào là no một bụng gió lạnh đấy, xuống núi lại không ăn uống được gì."

"Cũng đúng nhỉ." Trình Trục Phong hỏi: "Lát nữa mình ăn gì hả anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!