Sở Trọng Củ đang định tắt máy ảnh thì nghe thấy Trình Trục Phong lạch cạch lục lọi trong đống thiết bị.
"Đừng tắt vội, để em giảng cho anh nghe về ba yếu tố của nhiếp ảnh và cách sử dụng máy ảnh thế nào." Trình Trục Phong vừa gặm kem vừa nói, giọng hơi ngọng nghịu: "Lớp học cấp tốc cao thủ trong hai ngày rưỡi, thầy Trình sẽ dạy kèm riêng cho anh."
Nhiếp ảnh ngoài những lý thuyết cơ bản thì quan trọng nhất là thẩm mỹ cá nhân. Việc học lý thuyết qua tài liệu thường tốn rất nhiều thời gian, mà kiến thức học từ sách vở khi áp dụng vào thực tế cũng cần thời gian để thích nghi.
Trình Trục Phong không định để Sở Trọng Củ chỉ học qua con chữ, cậu muốn anh học ngay trên thực tế. Tây Tạng rộng lớn thế này, cậu có thể dạy anh ở bất cứ đâu.
Trình Trục Phong nhai nốt mấy miếng kem cuối cùng rồi vỗ vỗ lên giường: "Lại đây, em chỉ cho anh cách điều chỉnh thông số khi chụp và cách thay đổi tiêu cự."
Cậu cầm chiếc Nikon, thay ống kính zoom 24-70mm vào rồi ngồi bên mép giường mong chờ nhìn Sở Trọng Củ.
Sở Trọng Củ kéo một chiếc ghế lại ngồi, không ngồi lên giường, chỉ chìa màn hình ra cho Trình Trục Phong xem.
"?" Trình Trục Phong ngơ ngác, không hiểu sao Sở Trọng Củ lại tránh xa mình thế.
Nhưng cậu không nói ra, chỉ nghĩ chắc là do anh muốn có chút "nghi thức" cho buổi học. Cậu bật máy ảnh hướng về phía ngọn đèn đường đang tỏa sáng, bắt đầu giảng giải tỉ mỉ từng núm xoay điều khiển trên máy. Từ các chế độ chụp khác nhau cho đến các tình huống sử dụng, cậu đặc biệt nhấn mạnh vào chế độ tự động hoàn toàn.
Mới đầu dùng máy ảnh, chưa kịp phản ứng để chỉnh thông số thì cứ dùng chế độ tự động cho nhẹ đầu, chủ yếu để ghi lại những khoảnh khắc đẹp. Hiệu quả thế nào không quan trọng, quan trọng là phải giữ lại được hình ảnh, có hình rồi mới có không gian để hậu kỳ sau này.
Sau mỗi bước, Trình Trục Phong đều dành thời gian cho Sở Trọng Củ tự thực hành, cho đến khi thấy anh thực sự nắm rõ mới giảng tiếp phần sau.
Sở Trọng Củ làm theo lời cậu, lúc đầu rất suôn sẻ, nhưng đến phần cài đặt riêng biệt thì lại mắc kẹt, loay hoay mãi không tìm thấy phần chỉnh nhiệt độ màu.
Trình Trục Phong đưa tay định giúp anh bấm, nhưng tay quờ quạng giữa không trung hai cái vẫn không chạm tới màn hình.
Sở Trọng Củ ngồi vững trên ghế, cánh tay duỗi thẳng, đưa màn hình đến ngay dưới ngón tay cậu.
"Thầy Trình" khó hiểu, "Thầy Trình" hoang mang. Cậu khẽ túm cổ áo lên ngửi thử, rõ ràng trên người không có mùi gì lạ, lúc giảng bài cũng chẳng hề mắng mỏ anh, tại sao anh lại ngồi xa thế kia?
Cậu thao tác mẫu một lần rồi lén nhìn đồng hồ, đã 7 giờ rưỡi.
"Hay là tạm dừng ở đây đi, em đi tắm đã."
"Được." Sở Trọng Củ gật đầu, "Cứ để máy ảnh đó anh cất cho. Hôm nay đừng gội đầu, dễ bị sốc độ cao lắm đấy."
"À, được." Trình Trục Phong gật đầu, chạy biến vào phòng tắm.
Vào trong rồi, cậu vẫn thắc mắc tại sao Sở Trọng Củ không ngồi cạnh mình. Cả giường còn ngủ chung rồi, giờ thế này là sao? Do anh căng thẳng khi học hay là vì quá tôn trọng giáo viên?
Cậu nhíu mày suy nghĩ, đến khi nước xối từ đỉnh đầu xuống mới sực nhớ ra Sở Trọng Củ vừa dặn không nên gội đầu vì sợ sốc độ cao.
Bên ngoài, Sở Trọng Củ tỉ mỉ tháo pin, đậy nắp ống kính, sắp xếp lại đống đồ đạc lộn xộn ban ngày của mình và đặt về chỗ cũ theo thói quen ngăn nắp của Trình Trục Phong.
Dọn dẹp xong, anh xách túi rác đi xuống lầu.
Đứng dưới sảnh khách sạn, chính anh cũng không rõ vừa rồi mình đang làm gì. Thái độ né tránh đó thực sự quá rõ ràng, đến nỗi sự thắc mắc hiện rõ mồn một trên mặt Trình Trục Phong.
Đúng là anh muốn tôn trọng buổi học, muốn tạo cho Trình Trục Phong cảm giác trang nghiêm của một người thầy, nhưng chính anh cũng không hoàn toàn tin nổi cái lý do này.
Vứt rác xong, anh đi dạo qua những sạp hàng rong bày đầy trên phố cạnh khách sạn.
Lúc quay về, trên tay anh là một túi lớn chứa đủ loại bánh sữa ngọt và sữa chua đóng hộp nhựa.
Vừa bước vào phòng, hai người chạm mắt nhau, đồng thời lên tiếng:
"Anh…" "Em…"
Sở Trọng Củ: "Em nói trước đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!