Chương 12
Trình Trục Phong ăn mấy quả nho, lầm bầm: "Anh vừa nói cái gì?"
"Ứng dụng chống lừa đảo." Sở Trọng Củ đẩy đĩa nho đến sát tay Trình Trục Phong, mỉm cười nhìn cậu.
Ứng dụng chống lừa đảo quốc gia chắc chắn là đã tải rồi, Trình Trục Phong mở phần mềm lên cho Sở Trọng Củ xem. Cậu khẳng định mình chưa bao giờ bị lừa tiền. Hồi ở trường cậu từng bị tóm đi đóng phim ngắn về an toàn phòng chống lừa đảo, nên sau khi được "giáo dục" thì ý thức cảnh giác cực kỳ cao.
Xong chuyện bên lề, lộ trình vẫn cần phải chốt lại. Hôm nay đã là ngày 28 tháng 9.
Bộ ảnh của Trình Trục Phong đến mùng 5 tháng 2 mới phải nộp, thời gian còn rất dư dả, nhưng việc gặp được động vật hoang dã là chuyện tùy duyên, cần phải để ra một khoảng thời gian dự phòng sai số.
Cậu ôm cuốn sổ bìa da bò, căn cứ theo độ cao và tuyến đường mà Sở Trọng Củ đã tra cứu, đối chiếu với bản đồ để lập lộ trình chi tiết.
Trên đường đi khó tránh khỏi việc đi ngang qua khu vực không người ở hoặc gặp thời tiết xấu khiến định vị mất tín hiệu, cậu đều phải lên kế hoạch trước cho mọi tình huống.
Ban đầu cậu dự định ở lại Lhasa ba ngày, dành riêng một ngày rưỡi để làm lộ trình, một ngày rưỡi còn lại để bổ sung nhu yếu phẩm và ngủ một giấc thật ngon.
Kết quả là cả buổi chiều hai người cùng ngồi bên bàn làm việc, Sở Trọng Củ làm việc rất nghiêm túc, Trình Trục Phong cũng chẳng nỡ ngắt quãng.
Mãi đến khi mặt trời lặn, con trỏ chuột dừng lại ở khu vực Khương Đường, Sở Trọng Củ mới nói: "Tạm thời thế này đã, lộ trình sau đoạn Khương Đường phải xem dự báo thời tiết thêm."
Trình Trục Phong đẩy cuốn sổ ra, gục xuống mặt bàn như thể vừa bị vắt kiệt sức lực: "Trước mắt em toàn là số, đau đầu quá đi mất. Anh đang ngược đãi sinh viên nghệ thuật đấy à."
Sở Trọng Củ cầm cuốn sổ dày mà cậu vừa buông xuống, lật xem những gì đã ghi chép.
Trình Trục Phong đã tính toán kỹ từ các điểm tiếp tế, chỗ nghỉ chân dọc đường, số km đường cao tốc, cho đến cả mức tiêu thụ nhiên liệu. Tình hình thời tiết được viết bằng các màu sắc khác nhau bên cạnh các địa danh, thậm chí phong cảnh điểm đó có gì cũng được cậu phác họa bằng những hình vẽ đơn giản để đánh dấu.
Sở Trọng Củ tưởng mình đã tra cứu rất chi tiết rồi, nhưng lộ trình của Trình Trục Phong chỉ có hơn chứ không kém.
Lật về phía trước, tất cả các địa điểm đều được quy hoạch tỉ mỉ như vậy.
Sở Trọng Củ đưa tay hái quả nho cuối cùng, đặt vào lòng bàn tay Trình Trục Phong: "Thảo nào em bảo đi đường chưa từng gặp sự cố gì."
Ngoại trừ nguyên nhân sức khỏe, với bản kế hoạch chi tiết thế này thật khó mà xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
"Em đáng tin lắm đấy." Trình Trục Phong ăn nốt quả nho, ngẩng đầu nhìn cái hộp trống không ngẩn người. Hình như Sở Trọng Củ mới chỉ nếm thử có một quả.
Cậu rút điện thoại ra, định đặt thêm một hộp nữa.
Sở Trọng Củ nhìn thoáng qua điện thoại của cậu, thong dong vứt rác đi.
"Anh không thèm nữa đâu, ông chủ Trình không cần đặt cho anh nhé."
"Thế sao anh lại đẩy nho sang chỗ em?" Trình Trục Phong đuối lý nhưng vẫn cố cãi, nuốt chửng quả nho trong miệng, lắp bắp: "Chẳng phải anh đang…"
Lời nói nghẹn lại giữa chừng. Sở Trọng Củ bật cười, dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng vào Trình Trục Phong.
Ánh mắt anh mang theo vẻ mong chờ. Sở Trọng Củ biết lý do cậu không nói tiếp được, anh nhìn gương mặt Trình Trục Phong đỏ ửng từ cổ lên đến mang tai, thầm đoán xem cậu sẽ nói gì.
Nho là do anh đẩy qua thật, nhưng anh đâu có nhét vào miệng Trình Trục Phong.
"Không phải anh gài bẫy." Trình Trục Phong đặt điện thoại xuống, cam chịu thừa nhận: "Là do em thèm ăn, xin lỗi nhé."
"Anh đùa em thôi mà." Sở Trọng Củ không ngờ Trình Trục Phong lại xin lỗi, anh lập tức ngồi thẳng dậy, xua tay rối rít: "Nãy giờ động não nhiều nên chắc chắn sẽ thèm đồ ngọt. Tên là do anh nghe nhầm thôi, em đừng nghĩ nhiều."
"Thế có mua nữa không?" Trình Trục Phong đặt điện thoại trước mặt anh, hỏi một cách rất nghiêm túc: "Anh Sở…"
"Để anh mua, anh mua cho, em nghỉ ngơi một lát đi." Sở Trọng Củ dùng điện thoại của mình đặt mua nho: "Ăn quýt không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!