Hai người nhanh chóng đạt được sự đồng thuận, đứng ngay bên lề đường để lập tài khoản chung. Trình Trục Phong đặt cho nó một cái tên:
"Cự Phong."
Màn hình điện thoại của Sở Trọng Củ vẫn đang xoay vòng chờ tín hiệu, kẹt ở trang xác nhận thiết lập.
Nghe thấy cái tên, Sở Trọng Củ ngẩn ra một giây: "Nho?"*
"Đâu cơ?" Trình Trục Phong ngoái đầu tìm kiếm, "Mùa này ở Tây Tạng mà vẫn còn nho à? Để em đi mua, lâu rồi chưa được ăn…"
Cậu đảo mắt một vòng chẳng thấy gì, mới sực nhận ra anh đang nhắc đến cái tên tài khoản: "Cự Phong là cơn cuồng phong ấy, cơn lốc cuốn trôi mọi thứ."
"Hửm?" Trình Trục Phong phản ứng lại, nghi ngờ nhìn Sở Trọng Củ: "Sao anh lại có thể nghĩ đến nho Kyoho được nhỉ?"
"Ha ha." Sở Trọng Củ cười đáp: "Tại anh đang thèm nho."
Trình Trục Phong câm nín. Giá mà cậu không tốn công nhìn quanh tìm sạp bán nho thì có lẽ cậu đã tin lời anh rồi.
Điện thoại của bác sĩ Sở cuối cùng cũng load xong trang web. Anh nhìn con số 1500 trên màn hình, mỉm cười rồi chuyển vào một số tiền tương ứng.
Lhasa nằm ở độ cao lớn, hai người lái xe dừng trước cửa khách sạn.
Trình Trục Phong nhìn bác sĩ Sở qua gương chiếu hậu, gương mặt trắng trẻo của anh giờ đã sạm đi hẳn một tông so với hồi sáng, thậm chí da trên chóp mũi còn bị nắng thiêu đến bong tróc cả ra.
Cậu mượn gương nhìn lại mình, không bị cháy nắng, da dẻ vẫn còn khá mịn màng.
Sở Trọng Củ đeo túi tiến về phía cửa xe, bắt gặp ngay vẻ mặt đầy nghi hoặc của Trình Trục Phong.
"Sao thế?"
"Tuýp kem chống nắng em để trên bàn sáng nay anh không bôi đúng không?"
Sở Trọng Củ tiến lại gần, Trình Trục Phong phát hiện anh không chỉ bị đỏ mặt mà ngay cả vết hằn của kính râm cũng đã lộ rõ.
Sở Trọng Củ thừa nhận: "Không."
"Thế thì ngày mai mặt anh sẽ hơi rát đấy." Trình Trục Phong mở cửa bước xuống xe, "Nhưng không sao, một thời gian là khỏi thôi. Hồi đó em phơi nắng đến mức thay đổi luôn cả chủng tộc, vậy mà vẫn trắng lại được đấy."
Sở Trọng Củ không hiểu "thay đổi chủng tộc" nghĩa là gì.
Trình Trục Phong kể cho anh nghe, hồi mới bắt đầu hành trình cậu đi Tân Cương trước, cầm máy ảnh thấy đâu cũng đẹp. Có lần cậu đứng trên bãi cỏ chụp ảnh ngựa suốt một ngày trời, cháy nắng đến mức da đầu cũng bong tróc. Nửa tháng sau về nhà, mẹ cậu còn chẳng dám mở cửa. Bà bảo ngoài kia có người đàn ông da đen nào đấy biết mật mã cổng nhà mình rồi đứng trước cửa ăn xin.
Cuối cùng cậu phải gọi điện cho bố, bố cậu vác gậy ra mở cửa rồi mắng cho một trận tơi bời. Ông ra lệnh cho cậu bao giờ trắng trẻo lại mới được ra khỏi nhà, còn dặn trời tối là phải bật đèn, chứ tắt đèn là chỉ thấy mỗi hàm răng lơ lửng trong không trung, dọa người ta đau tim mà chết.
Nửa tháng nghỉ Tết năm đó cậu phải bôi sạch ba lọ tinh chất dưỡng trắng của chị gái mới được cho phép bước chân ra khỏi cửa. Sau lần đó, Trình Trục Phong rút kinh nghiệm sâu sắc, cực kỳ nghiêm túc trong việc chống nắng.
"Thảm thế cơ à?" Sở Trọng Củ hỏi.
"Chứ còn gì nữa!" Cậu vừa ôn lại kỉ niệm đau thương vừa lục lọi trong cốp xe.
Cậu tìm ra một tuýp gel nha đam bám đầy bụi, liếc nhìn ngày sản xuất, may quá, chưa hết hạn.
"Cái này để trên xe anh đi, lúc nào nhớ ra thì bôi."
Sở Trọng Củ nói lời cảm ơn rồi cất tuýp gel vào xe mình. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, nhớ lại câu nói "Anh trông giống người tốt" của Trình Trục Phong, bỗng thấy hơi lo lắng. Lỡ đen đi rồi trông không giống người tốt nữa thì sao? Phải bôi thôi, để còn mau trắng lại.
Khách sạn có hệ thống cung cấp oxy và sưởi rất ấm, Trình Trục Phong bước vào trong hít sâu vài hơi cho đã phổi. Sau khi đổi phòng giường đôi thành phòng hai giường đơn, Trình Trục Phong bày biện đủ loại chai lọ chị gái cho lên bàn.
"Trên này em dán nhãn cả rồi, anh cứ bôi theo thứ tự 1-2-3-4 nhé, kem chống nắng là số 0."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!