Chương 10: (Vô Đề)

​Chương 10

​Trình Trục Phong mím môi, liếc nhìn chiếc máy ảnh trên tay. Cậu biết Cung điện Potala không cho phép chụp hình, nhưng thói quen nghề nghiệp vẫn khiến cậu mang máy theo bên mình.

​Có rất nhiều phong cảnh đẹp chỉ vụt qua trong nháy mắt, cậu không muốn vì điều kiện ngoại cảnh mà phải hối hận vì không kịp ghi lại.

​"Cứ làm phiền anh phải đợi em, hơi lãng phí thời gian."

​"Không lãng phí." Sở Trọng Củ nói, "Vừa nãy do sắp đến giờ hẹn, không phải tôi giục cậu đâu."

​Hai người sóng vai bước vào cung điện, phía trước là một đoàn khách du lịch rất lớn. Hướng dẫn viên cầm lá cờ nhỏ đi trước, hai người theo sau nghe thuyết minh. Bên trong điện thoang thoảng mùi hương Tạng, khắp nơi là một màu vàng kim rực rỡ. Hướng dẫn viên không ngừng giới thiệu về nguồn gốc và ý nghĩa đằng sau mỗi món cổ vật, vô cùng thành kính và cũng vô cùng phức tạp.

​Đi được một đoạn, Sở Trọng Củ phát hiện người bên cạnh càng lúc càng đi chậm lại. Anh đưa tay đỡ lấy cánh tay Trình Trục Phong: "Không thoải mái à?"

​"Cũng ổn, không khí trong này hơi ngột ngạt." Gương mặt Trình Trục Phong trắng bệch, cậu yếu ớt điều chỉnh lại dây đeo máy ảnh đang đè nặng trước ngực: "Vàng son lấp lánh quá làm em hoa cả mắt, đau hết cả mắt rồi."

​Sở Trọng Củ nhấc chiếc máy ảnh đang treo trên cổ cậu xuống, áng chừng thấy cũng khá nặng.

​Sau khi đeo máy ảnh hộ cậu, Sở Trọng Củ ngẩng đầu tìm bảng chỉ dẫn lối ra: "Sốc độ cao mới bị đau mắt đấy, chúng ta ra ngoài trước đã, nghỉ ngơi một lát rồi tôi đưa cậu đi ăn."

​Trình Trục Phong chống tay lên eo, cố sức đứng thẳng người, cười nói: "Em còn tưởng là mình "đỏ mắt" vì ghen tị với đống vàng này chứ. Dù sao cũng đến rồi, cứ đi xem cho hết đi."

​Giọng điệu của cậu nghe rất nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng tần suất nhịp thở đã không còn bình thường nữa.

​"Tôi không có hứng thú với việc tham quan cung điện cho lắm." Sở Trọng Củ nhìn cậu chằm chằm vài giây: "Không phải tôi đang an ủi cậu nên cậu không cần phải thấy áy náy. Nhưng nếu cậu vì tôi mà cố quá sức, tôi sẽ thấy áy náy."

​Trình Trục Phong ngẩn người rồi gật đầu: "Anh Sở, em muốn ra ngoài, khó chịu quá."

​"Ừ."

​Sở Trọng Củ tìm lối ra gần nhất đưa Trình Trục Phong rời khỏi cung điện.

​Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài dưới bóng râm của mái hiên. Gió từ xa thổi tới xua tan mùi hương Tạng còn vương vấn nơi đầu mũi.

​Sắc mặt cậu đã khá hơn đôi chút. Cậu móc từ trong túi ra hai viên kẹo sữa, đôi tay run rẩy bóc vỏ. Viên kẹo bị nhiệt độ cơ thể làm chảy ra, lớp giấy dính chặt lấy kẹo, tay cậu run đến mức không tài nào xé ra nổi.

Sở Trọng Củ lấy viên kẹo từ đầu ngón tay cậu, bóc vỏ rồi đưa đến tận môi.

​Trình Trục Phong thuận thế ngậm lấy: "Cảm ơn anh."

​"Không có gì." Sở Trọng Củ lắc lắc vỏ kẹo trong tay, "Chẳng phải cậu cũng mang cho tôi đó sao."

​Ăn xong viên kẹo, gió lạnh thổi qua một lượt.

​Trình Trục Phong khều khều Sở Trọng Củ, hỏi: "Hay là chúng ta vào trong đi dạo tiếp nhé?"

​"Tôi thật sự không hứng thú, không lừa cậu đâu." Sở Trọng Củ bất lực thở dài: "Cậu hồi phục nhanh thật đấy."

​Trình Trục Phong tếu táo: "Em thuộc hệ chỉ cần nhìn trời 30 giây là hồi máu."

​"Thế thì nhìn hẳn 5 phút đi cho thập toàn thập mỹ." Sở Trọng Củ tiếp lời.

​Ở độ cao này, gió chỉ cần thổi nhẹ là mây đã tan biến không dấu vết, bầu trời xanh thẳm rộng mở không thấy biên giới. Hai người tựa lưng vào tường lặng lẽ ngắm nhìn trời cao, bỗng một bóng hình vụt qua tầng không.

​"Đại bàng!" Trình Trục Phong thốt lên kinh ngạc. Cậu đưa tay định với lấy chiếc máy ảnh bên hông nhưng lại vồ hụt.

​Sở Trọng Củ tháo máy ảnh xuống đưa tận tay cậu. Trình Trục Phong lập tức đứng bật dậy, nâng ống kính hướng về phía con đại bàng bấm máy liên tục.

​Con đại bàng bay rất cao, ngạo nghễ nhìn xuống sự ồn ào dưới đôi cánh, nhìn dòng người không ngớt và đàn bồ câu được nuôi dưỡng dưới chân cung điện Potala. Đàn bồ câu ở đây được du khách qua đường cho ăn, đã trở thành một nét cảnh sắc đặc trưng. Mùa đông đến khiến đại bàng phải rời khỏi vùng núi hoang vu, bay đến thành thị náo nhiệt để tìm kiếm cơ hội sinh tồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!