Chương 1: (Vô Đề)

​Đó là câu cuối cùng Trình Trục Phong nghe thấy trước khi lịm đi.

​Cậu cố hết sức mở mắt ra, bắt gặp một đôi đồng tử màu nâu nhạt, dù không nhìn rõ gương mặt của chủ nhân đôi mắt ấy nhưng cậu có thể cảm nhận được sắc mặt đối phương đang rất tệ.

"Hít vào đi."

​Xì… Một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt, Trình Trục Phong theo bản năng hít một hơi thật sâu. Cái đầu như sắp nổ tung của cậu giống như vừa được dội một gáo nước lạnh, tuy vẫn còn mụ mị nhưng đã bớt đau hơn nhiều.

​Thế giới đang xoay cuồng cũng từ từ dừng lại.

"Đúng rồi, cứ dùng sức hít thở như thế, nào, tự cầm lấy đi."

​Tay cậu được nhấc lên, đặt vào một chiếc bình.

​Trình Trục Phong chớp chớp mắt, âm thầm quan sát khung cảnh xung quanh.

​Một dòng chữ dài trên logo xe: RANGE RO…

​Cảm giác chóng mặt đã tan bớt nhưng trán lại hơi đau. Cậu đưa tay lên sờ thử.

"?" Hình như u một cục rồi. "A!"

"Đừng sờ nữa, u một cục thật rồi, mà còn khá to nữa." Người trước mặt lạnh lùng lên tiếng, "Đầu cậu cũng cứng thật, mạng cũng lớn."

​Trình Trục Phong không hiểu gì, siết chặt bình oxy hít một hơi thật mạnh: "Hả?"

"Xong rồi, ngốc luôn rồi." Người kia khẽ cười một tiếng, tay cầm một chiếc thẻ căn cước: "Cậu tên Trình Trục Phong?"

"Vâng." Trình Trục Phong thấy cái ví trong tay anh ta trông rất quen, hình như là ví của cậu.

"Biết đây là đâu không?"

"Tây Tạng, trạm dừng chân Bangjie Tang."

"Được rồi, chưa ngốc hẳn. Xuống xe đi, ra xem vừa nãy cậu đã làm trò gì."

​Trình Trục Phong vịn cửa xe chậm chạp lết xuống, định đặt bình oxy trong tay xuống thì nghe người đang đứng ở đầu xe nói:

"Cứ cầm lấy đi. Lát nữa cậu mà ngất thêm lần nữa là tôi tin chắc cậu đang ăn vạ, cố tình dùng đầu húc vào xe tôi đấy."

"À?"

​Đầu húc vào xe là sao? Não cậu vẫn còn đang mơ màng nên chưa kịp phản ứng.

​Mãi đến khi đứng trước đầu xe, nhìn thấy một vết móp nhỏ ngay cạnh logo màu đỏ, ký ức của Trình Trục Phong mới bắt đầu ùa về.

​Cậu lái xe một mình đến trạm dừng chân Bangjie Tang, vốn dĩ chỉ định vào xin ít nước nóng. Kết quả là vừa xuống xe đi được vài bước, mặt đất trước mắt đã bắt đầu đảo lộn cùng với bầu trời.

​Cậu cố gượng nhìn quanh, bãi đỗ xe vắng vẻ chỉ có xe khách, xe van và một chiếc Range Rover biển Bắc Kinh. Cậu chẳng kịp suy nghĩ gì, cơ thể đã theo bản năng hướng về phía chiếc Range Rover mà bước tới.

​Dù sao thì xe khách cũng có nhiều điểm mù, cậu sợ mình bị cán trúng. Còn xe van thì cậu sợ lúc tỉnh lại mình đã bị thiếu mất tay chân.

​Chiếc Range Rover biển Bắc Kinh dù sao cũng tính là nửa đồng hương, trường hợp tệ nhất chắc cũng có thể giúp cậu gọi cấp cứu 120.

​Ai ngờ chưa kịp nhờ gọi 120 thì mắt đã tối sầm lại.

​Thảo nào đầu lại sưng một cục, hóa ra là do vô ý đập đầu vào xe.

​Trình Trục Phong sờ thử vết móp trên nắp capo, rồi lại chạm vào cục u trên trán mình. Ừm, đúng là do cậu húc vào rồi, hoàn toàn trùng khớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!