Sau khi hai người nói chuyện với nhau xong thì Vũ Nguyên đi tìm gặp chú Tuấn để anh nói rõ mọi chuyện với chú cả về chuyện cá nhân và công việc , thật ra ba Tuấn là người từng trải nên cũng nhìn ra được Lệ Thu vẫn còn yêu Vũ Nguyên nhiều lắm với lại giờ con bé lại còn đang mang thai nữa nên dù ba Tuấn thật lòng rất muốn đấm cho Vũ Nguyên vài quả vào mặt để trả thù cho việc cậu ta dám coi thường con gái của vợ nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cậu ta đã xuống nước nhận lời sai về bản thân và cũng xin lỗi con gái rồi thì ba cũng không lỡ gây thêm chuyện để chia cắt đôi trẻ.
Mặc dù tội chết có thể tha nhưng tội sống cũng phải chịu ít hành hạ thì cậu ta mới biết quý trọng con gái mà ông mới được Lệ Thu nhận làm ba nên mặt lạnh hỏi :
- Vậy bây giờ cậu tính thế nào với con gái của tôi ?
Vũ Nguyên nghiêm túc trả lời:
- Cháu sẽ cưới cô ấy để cô ấy là vợ danh chính ngôn thuận chứ không phải sống trong bóng tối như trước đây nữa nhưng khi nãy Lệ Thu còn chưa chịu tha thứ cho cháu nên cháu nhờ cô chú nói tốt vào giúp cháu với cô ấy vài câu.
Ba Tuấn nghe được câu nói này biết Vũ Nguyên cũng đã đặt Lệ Thu vào vị trí quan trọng nên hỏi thêm :
- À mà có lần Lệ Thu nói cậu không muốn con bé mang thai con của cậu đúng không ? Nếu như vậy cho dù hai người có cưới nhau thì đó cũng là điều bất công với con bé bởi chẳng người phụ nữ nào lại không muốn làm mẹ mà cậu như vậy là đã tước đi thiên chức cao quý của Lệ Thu rồi nếu điều này không được giải quyết rõ ràng thì tôi sẽ không nói vào giúp cậu đâu.
Vũ Nguyên suy nghĩ một lúc rồi phát ra một tiếng thở dài bất lực nói :
- Đúng là trước đây khi hai chúng cháu ở chung cháu đã không muốn Lệ Thu mang thai nhưng ! nhưng là vì người vợ của cháu trước đây đã chết ngay khi sau sinh con gái nên cháu rất sợ , sợ Lệ Thu mang thai sinh con rồi cũng sẽ gặp điều không may như vậy.
Nghe được lời nói này của Vũ Nguyên thì ba Tuấn có thêm động lực và lí do để giúp cậu ấy làm hoà với Lệ Thu chứ nếu như lúc ba biết được Vũ Nguyên là người gây ra đau khổ cho con gái thì ông chỉ muốn tẩn cho cậu ta một trận , mà giờ biết lí do cậu ấy lo được lo mất nên mới nói ra những lời khiến Lệ Thu đau lòng.
Nhưng đây là chuyện của bọn trẻ và giờ ba Tuấn đã biết được nguyên nhân rồi nên sẽ nói với Lệ Thu để con gái được giải tỏa tâm lí còn việc con gái đang mang thai thì để tự con bé nói với Vũ Nguyên.
Một tuần sau.
Vậy là Vũ Nguyên đã rời khỏi nông trại được một tuần và anh cũng không hề có bất cứ một cuộc gọi hay nhắn tin với Lệ Thu khiến cô thất vọng cứ đi ra đi vào thở ngắn thở dài nên ba mẹ cô cũng nhìn ra con gái đang mong ngóng chàng trai tên Vũ Nguyên kia.
Sáng nay khi Lệ Thu vừa ngủ dậy đã nghe thấy tiếng xe ồn ào liền đi xuống nhà hỏi mẹ Tú Trinh :
- Nay ở nông trại nhà mình có chuyện gì mà nhiều xe với người đến vậy mẹ ?
Mẹ Tú Trinh đang nấu đồ ăn sáng nhìn con gái mỉm cười nói :
- Chiều tối nay ở nông trại của mình sẽ tổ chức một sự kiện về:" Trà " cho bên tỉnh họ nhờ khuôn viên nhà mình rộng rãi lại có nhiều cây cối không khí thoáng đãng nữa với nhân tiện sự kiện tối nay ba Tuấn muốn giới thiệu con với mọi người trong ngành trà của tỉnh, mà tầm ba giờ sẽ có nhân viên đến trang điểm cho hai mẹ con mình do ba mời về nữa đấy, còn váy của con lát mẹ sẽ treo sẵn trong tủ cho.
Lệ Thu từ bé đến giờ đã bao giờ được trang điểm lại còn mặc váy sang trọng nên vội từ chối nói :
-Mẹ ơi ! Con không cần có mặt trong sự kiện tối nay được không ạ ?
Mẹ Tú Trinh vội đi đến bên con gái khuyên nhủ :
- Nếu tối nay con không tham gia sự kiện này thì ba Tuấn sẽ buồn lắm đấy bởi ông ấy rất rất muốn khoe con gái với mọi người mà , thôi con chịu khó trang điểm mặc váy đi đến đó chỉ cần mỉm cười tự tin và dạ , vâng là đủ rồi.
Thật ra Lệ Thu rất biết ơn ba Tuấn vì ba đã yêu thương mẹ Tú Trinh không một chút tính toán và với mối quan hệ của cô với Vũ Nguyên ba cũng đã cho cô những lời khuyên chân thành và lúc nào ba cũng quan tâm chăm sóc cô từng tí một khiến cô cảm nhận được tình yêu thương ấm áp từ một người ba dành tất cả cho con gái nuôi từ tình cảm đến vật chất không thiếu thốn gì nên cô gật đầu nói với mẹ :
- Dạ con sẽ nghe lời mẹ , vậy khi nào nhân viên trang điểm đến mẹ gọi con nha.
Sau khi nói chuyện với mẹ xong Lệ Thu đi ra ngoài xem mọi người dựng rạp và trang trí khu vực tổ chức sự kiện rất đẹp và hoành tráng làm cô cảm thán nói nhỏ :
- Chỉ là một buổi gặp mặt của những người trong ngành :" Trà " thôi có cần phí tiền vào hoa tươi rồi bong bóng và đèn điện để trang trí cứ như là tổ chức một buổi dạ hội ấy.
Mới chỉ hơn hai giờ thôi nhân viên trang điểm đã đến và bắt đầu trang điểm làm tóc cho Lệ Thu đến sáu giờ mới xong lúc này mẹ Tú Trinh đi vào phòng mở tủ lấy chiếc váy màu trắng tinh khôi ra nói :
- Mẹ giúp con mặc váy này được không con gái ?.
Lệ Thu nhìn chiếc váy màu trắng với thiết kế sang trọng còn đính kèm những viên pha lê sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời thì lại thấy chiếc vày có vẻ quá long trọng để ba Tuấn giới thiệu cô với mọi người nên ngập ngừng nói ra suy nghĩ của mình :
- Mẹ ơi ! Chiếc váy này đẹp và lộng lẫy quá con mặc sợ không hợp hay là con mặc một chiếc váy khác được không mẹ ?
Mẹ Tú Trinh lắc đầu không đồng ý khuyên nhủ cô :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!