Chương 9: (Vô Đề)

M thân mến,

Em đang viết thư cho ngài trong một chiếc xe ngựa, nơi mà em đã dành sáu ngày vừa qua cùng với bốn đứa em gái và mẹ di chuyển một cách chậm chạp qua miền Bắc nước Anh đến thăm dì Hester (Ngài sẽ nhớ ra dì ấy từ bức thư trước của em). Em không thể hình dung được người La Mã bị cái gì mà lại hành quân về phía Bắc để xây dựng tường thành Hadrian[1] . Chắc họ không có chị em gái, hoặc đã chẳng thể sống sót mà đến được Tuscany.

[1] Đây là pháo đài bằng đá và gỗ được xây dựng vào đế chế La Mã trong thời gian cai trị của vua Hadrian năm 122, là biểu tượng cho sức mạnh quân đội của hoàng đế La Mã lúc bấy giờ. Đây là một công sự phòng thủ bằng đá và than bùn, được xây dựng dọc theo chiều dài miền Bắc nước Anh nhằm bảo vệ khu vực phía Nam trước những cuộc tấn công của các bộ lạc từ Scotland, như dân tộc Pict.

P

- Kiên trì đợi ngài

Nơi nào đó trên đường Great North, tháng Sáu, 1816

***

Không hồi âm

Anh đã bỏ rơi cô

Phải mất đến mười lăm phút, đầu óc Penelope mới bắt đầu minh mẫn trở lại. Cô đứng như trời trồng ở lối vào ngôi nhà London của Micheal, cùng với mấy đống đồ đạc cá nhân của mình.

Anh đột nhiên bỏ rơi cô, ngay tức thì, chỉ bằng một câu đơn giản, "Tạm biệt".

Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa đồ sộ bằng gỗ sồi nơi anh đã đi qua để ra khỏi ngôi nhà lâu hơn cô dám thừa nhận. Cô đánh vật với vài sự thật mấu chốt.

Anh đã bỏ rơi cô.

Vào đêm đầu tiên của cô ở ngôi nhà London của anh.

Mà thậm chí cũng không thèm giới thiệu cô với các gia nhân trước khi bỏ đi.

Vào đêm tân hôn của họ.

Cô không muốn suy nghĩ quá kỹ về chi tiết đó.

Thay vì thế, cô tập trung vào việc đứng im như phỗng tại tiền sảnh trong ngôi nhà của chồng mình, chẳng có bạn đồng hành nào ngoài hai người hầu nam giữ cửa trẻ măng, trông có vẻ không rõ về vai trò chính xác của họ trong trường hợp thế này. Penelope không chắc mình có nên cảm thấy được an ủi với ý nghĩ bọn họ không thường tình cờ được gặp những phụ nữ cô độc trong ngôi nhà này, hay nên cảm thấy bị xúc phạm vì họ đã không nghĩ đến việc đưa cô vào phòng khách trong khi lập ra một kế hoạch nào đó trước sự có mặt của cô.

Cô gượng cười và nói với anh chàng lớn tuổi hơn trong hai người đó

- không thể nào lớn hơn mười lăm tuổi được, mong muốn kiên quyết đến cùng. "Ta cho là trong nhà có một nữ quản gia?"

Cô nhìn thấy một đợt sóng nhẹ nhõm ngập tràn quanh chàng trai trẻ và cảm thấy có chút ganh tị. Cô ước chi mình biết cách cư xử ra sao trong tình huống này. "Dạ có, thưa phu nhân."

"Tốt lắm. Cậu có thể gọi cô ấy tới đây được chứ?"

Cậu ta cúi chào một lần, rồi lại lần nữa, rõ ràng nôn nóng muốn làm hết sức mình. "Vâng, thưa phu nhân. Như ý cô, thưa phu nhân." Cậu ta chạy biến đi nhanh như chớp, cậu người hầu còn lại càng lúc càng tỏ ra lo lắng.

Cô biết cảm giác đó.

Nhưng không thể chỉ vì cô đang trong trạng thái hoàn toàn mù mịt, mà cậu bé tội nghiệp đứng trước mặt cô cũng buộc phải chịu khổ sở như thế. "Cậu không cần ở lại đây đâu", cô nói với một nụ cười động viên nho nhỏ, "ta chắc quản gia sẽ đến ngay thôi".

Cậu người hầu, nói thật là còn quá trẻ để làm công việc giữ cửa, lẩm bẩm một câu tán thành và biến mất, gần như ngay lập tức.

Penelope thở dài trong lúc quan sát lối vào chính của ngôi nhà, được lát toàn cẩm thạch và mạ một lớp vật liệu sáng bóng

- đỉnh cao của kiểu cách hợp mốt và xa xỉ, hơi quá phung phí so với khiếu thẩm mỹ của cô, nhưng cô liền hiểu ra ngay cách trang trí ấy.

Có thể Micheal từng đánh mất mọi thứ trong một trò chơi may rủi thuộc dạng khét tiếng hiện nay, nhưng đã kiếm lại được gấp hai mươi lần. Bất kỳ người nào bước vào nhà anh đều sẽ thấy được điều ấy.

Có cái gì đó bóp chặt trong lồng ngực cô trước ý nghĩ chàng hầu tước trẻ tuổi phải làm việc cực nhọc để thu hồi của cải của mình. Hẳn anh phải có sức mạnh ý chí cùng lòng tận tụy nhiều lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!