Chương 8: (Vô Đề)

M thân mến,

Chỉ là một bức thư ngắn gọn của ngày hôm nay để nói cho ngài biết tất cả chúng em đều đang nghĩ về ngài, và em là người nghĩ đến ngài nhiều nhất. Em đã xin phép cha liệu tụi em có thể đến Eton chơi không, và tất nhiên ông bảo việc đó không hợp khuôn phép, bởi vì chúng ta không phải là gia đình. Thật tình, chuyện này thật ngớ ngẩn. Ngài lúc nào cũng như người nhà, giống những em gái của em. Nhất định giống như người nhà thân thiết hơn cả dì Hester của em.

Tommy sẽ về nhà vào kỳ nghỉ hè. Em đang cầu mong và hy vọng rằng ngài cùng sẽ tham gia với tụi em.

Mãi mãi

- P

Trang viên Needham, tháng Năm, 1816

***

Không hồi âm

Vào buổi tối của ngày cưới, Bourne rời khỏi ngôi nhà gần như ngay lập tức sau khi đưa người vợ mới cưới vào trong và đi thẳng tới Thiên Thần Sa Ngã.

Sẽ là dối trá nếu như anh nói mình không cảm thấy đại loại như một thằng ngu xuẩn vì tự nhiên bỏ rơi cô ngay tức khắc, trong một ngôi nhà lạ hoắc cùng đội ngũ gia nhân lạ hoắc và không có gì quen thuộc, nhưng anh chỉ có một mục tiêu bất di bất dịch, và đạt được nó càng nhanh thì mọi chuyện sẽ càng tốt đẹp.

Anh sẽ gửi thông báo về cuộc hôn nhân của họ đến tờ Thời báo, lo liệu cho các tiểu thư nhà Marbury kết duyên, và báo thù.

Anh không có thời gian dành cho người vợ mới cưới của mình.

Chắc chắn anh không có thời gian cho những nụ cười dịu dàng, mồm miệng lém lỉnh và cách cô nhắc nhở anh về mọi thứ mà mình đã đánh mất. Về toàn bộ những việc mà anh đã quay lưng bỏ lại.

Cuộc đời anh không có chỗ cho những cuộc trò chuyện giữa họ. Không có cớ gì để quan tâm đến những lời cô nói. Không có lý do gì để thấy cô thú vị hay để quan tâm dù chỉ một chút đến cảm nghĩ của cô về các em gái mình, hoặc cách cô đương đầu với vụ hủy hôn của mình, giờ đây những năm tháng đó đã qua rồi.

Và nhất định trong cuộc sống của anh không có chỗ cho ước mong giết chết gã đã phá vỡ cuộc đính hôn, và khiến cô tự ti về bản thân cũng như giá trị của mình.

Việc cô đặt những bông hoa lên mộ của cha mẹ anh vào dịp Giáng sinh cũng không quan trọng với anh.

Duy trì thái độ xa cách với cô là điều cốt yếu

- khoảng cách ấy sẽ thiết lập các giới hạn cố định trong cuộc hôn nhân của họ, cụ thể là, anh sẽ tiếp tục cuộc sống của mình, và cô cũng sẽ tự tạo lập cuộc sống cho riêng cô, mặc dù về những lý do cá nhân, họ sẽ cùng nhau chăm lo cho hôn nhân của các em gái cô.

Vì vậy, anh bỏ rơi cô với đôi mắt ngái ngủ và nhăn nhó trong chiếc áo choàng đi đường rồi hướng đến Thiên Thần, gắng sức lờ đi chuyện cô đang trơ trọi một mình ngay vào đêm tân hôn, và việc đó có khả năng anh sẽ bị tra tấn đến cùng cực vì đã bỏ mặc cô ở đó.

Bốn tiếng đồng hồ trong một chiếc xe ngựa, và anh đã trở nên quá mềm lòng với cô.

Anh hít thở sâu, tận hưởng không khí buổi tối ẩm thấp giá lạnh, làn sương mù dày đặc của tháng Giêng khi lần đường từ Mayfair đến đường Regent, nơi một toán những kẻ bán ma túy vẫn lảng vảng trong ánh sáng đang mờ dần, nhổm dậy ra khỏi màn sương cho đến khi chỉ cách anh một sải tay. Bọn họ không nói một câu nào với anh, những bản năng được tôi luyện hoàn hảo mách bảo họ rằng anh không thèm quan tâm đến việc mua những gì họ đang bán. Thay vì thế, họ biến mất dần cũng nhanh chóng như khi họ xuất hiện.

Bourne đi tiếp về phía trước, tiến đến tòa nhà cao lớn bằng đá ở chỗ đất cao nhất khu St. Jame"s.

Câu lạc bộ vẫn chưa mở cửa, và khi lủi qua cánh cổng vào dành cho các chủ sở hữu để hướng tới tầng trệt của sòng bạc, anh cảm thấy biết ơn vì không có khách khứa trong căn phòng rộng rãi thênh thang này. Những chiếc đèn măng sông được thắp sáng xung quanh nền nhà, và vài người hầu gái đang hoàn tất công việc trong ngày

- cọ rửa thảm, đánh bóng các đế nến, và phủi bụi những bức họa được lồng vào khung treo trên tường.

Bourne băng ngang đến giữa sàn nhà, dừng ở đó một lúc lâu để ngắm nghía nơi này

- nhà của anh trong năm năm vừa qua.

Hầu hết các buổi chiều, anh là người đến Thiên Thần Sa Ngã đầu tiên trong số các chủ sở hữu, và anh thích điều đó. Anh yêu sự yên ắng của sòng bạc vào giờ đó, khoảng thời gian tĩnh mịch trước khi những người chia bài tới để kiểm tra trọng lượng của xúc xắc, dầu mỡ trong các trục quay bánh xe, tính trơn trượt của các lá bài, chuẩn bị cho đám đông thiên hạ sẽ bu vào như châu chấu và khiến căn phòng tràn ngập những tiếng hò hét, cười nói huyên thuyên.

Anh thích câu lạc bộ trống rỗng về tất cả mọi thứ, ngoại trừ tiềm năng phát triển.

Ngoại trừ sức cám dỗ.

Anh đưa tay vào trong túi áo ghi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!