Chương 7: (Vô Đề)

M thân mến,

Em vừa tiễn ngài đi, và thế là em vội chạy vào trong nhà ngay lập tức để viết.

Em không có bất cứ điều gì để nói cả, thật đó, không có điều gì mà tất cả những người khác ở Surrey không nói. Dường như nói "Em rất tiếc" khá ngớ ngẩn, phải không? Tất nhiên, mọi người đều rất tiếc. Chuyện xảy ra thật khủng khiếp.

Tuy vậy, em không chỉ lấy làm tiếc về sự mất mát của ngài, mà còn tiếc vì chúng mình đã không thể trò chuyện với nhau mỗi khi ngài về nhà. Em tiếc rằng mình đã không thể dự đám tang... Một luật lệ vớ vẩn, và em ước chi mình sinh ra là con trai để có thể tham dự (Em dự tính sẽ có một cuộc nói chuyện thâm tình với linh mục Compton về ý nghĩ ngu ngốc ấy). Em rất tiếc vì em đã không thể làm... một người bạn tốt hơn.

Giờ thì em đã ở đây rồi, trên trang giấy, nơi các cô gái được phép. Xin ngài hãy viết thư khi có thời gian. Hoặc lúc nào cảm thấy muốn viết.

Bạn của ngài

- P

Trang viên Needham, tháng Tư, 1816

***

Không hồi âm

Chắc chắn chưa từng có hành trình bằng xe ngựa nào dài hơn chuyến đi này

- bốn tiếng đồng hồ từ Surrey đến London như dài vô tận, không khí tẻ nhạt, im lặng như tờ. Penelope thà bị mắc kẹt trong một chiếc xe ngựa chở thư chung với Olivia và một chồng tạp chí dành cho phái nữ còn hơn.

Cô lén nhìn nhanh sang bên kia, phía trong rộng lớn, tăm tối của chiếc xe, ngắm nhìn người chồng mới kết hôn cách đây mấy tiếng, đang ngả ra sau, dựa lưng vào ghế, đôi chân dài duỗi thẳng, toàn bộ cơ thể bất động như xác chết. Cô tìm cách làm những suy nghĩ đang dấy loạn trong đầu mình lắng xuống. Chúng dường như đều tập trung vào vài thứ cực kỳ gây cảm giác bất an. Cụ thể là:

Cô đã kết hôn.

Điều này dẫn tới...

Cô là Nữ hầu tước Bourne.

Điều này giải thích tại sao...

Cô đang du hành trong một phương tiện chuyên chở mà bị nhồi nhét đến khó thở bởi đống đồ đạc cá nhân và sẽ sớm có mặt ở London, nơi cô sẽ sống cùng người chồng mới cưới.

Điều này dẫn đến việc...

Micheal là chồng mới cưới của cô.

Điều này có nghĩa là...

Cô sẽ cùng trải qua đêm tân hôn với Micheal.

Có thể anh sẽ hôn cô lần nữa. Chạm vào cô lần nữa.

Hơn thế nữa.

Ai cũng có thể nghĩ anh sẽ làm vậy, đúng không? Nếu họ đã kết hôn. Nghĩ cho cùng thì đó là việc các ông chồng và bà vợ đều làm.

Cô hy vọng thế.

Ôi, trời ạ!

Nghĩ vậy thôi cũng đủ khiến cô ước gì mình có gan đá tung cửa xe và tự ném mình bay thẳng ra ngoài.

Họ đã kết hôn cực mau lẹ và tiết kiệm nguồn lực tối đa đến nỗi hầu như cô chẳng nhớ gì về buổi lễ

- gần như không ghi nhớ được lúc thề ước sẽ yêu thương, an ủi và vâng lời, mà như vậy cũng tốt, vì phần yêu thương của lời thề ước là dối trá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!