Penelope đưa tay ra cầm chặt chai rượu, rồi giật lấy nó từ tay Michael và đắn đo, trong một giây thoáng qua, sau đó tu một hơi thật lớn, vì nhất định không có thời điểm nào phù hợp hơn lúc này để bắt đầu một cuộc sống rượu chè.
"Tôi sẽ không lấy anh!"
"Tôi e rằng mọi chuyện xong rồi."
Cơn phẫn nộ bùng lên. "Hoàn toàn chắc chắn là chưa xong!" Cô ôm chặt chai rượu vào lồng ngực và đẩy Michael ra để bước qua anh tới cánh cửa. Khi anh không nhúc nhích, cô dừng lại, chỉ cách nhau một li thôi, áo choàng của cô quét vào anh. Cô nhìn chằm chằm vào ánh mắt nghiêm nghị màu nâu lục nhạt của anh, quyết không để bị khuất phục phải làm theo ý muốn lố bịch của anh. "Tránh sang một bên, ngài Bourne. Tôi sẽ trở về nhà.
Anh là một kẻ mất trí."
Một bên lông mày đen trêu ngươi nhướng lên. "Xem giọng điệu kìa", anh chế nhạo. "Tôi thấy mình không muốn nhúc nhích. Em sẽ phải tìm đường khác thôi."
"Đừng bắt tôi làm một việc gì đó khiến bản thân hối tiếc."
"Sao lại hối tiếc?" Anh đưa một bàn tay lên, dùng một ngón tay ấm áp nâng cằm cô lên. Anh nói, "Penelope đáng thương, cực kỳ sợ mạo hiểm."
Penelope đáng thương.
Mắt cô nheo lại khi nghe cách gọi đáng ghét đó. "Tôi không sợ mạo hiểm. Tôi cũng không sợ anh đâu."
Một bên lông mày đen cong lên. "Không sợ ư?"
"Không."
Anh nghiêng người lại gần. Quá gần. Đủ gần để có thể bao phủ cô trong hương cam bergamot và cây tuyết tùng. Đủ gần để cô có thể chú ý đến đôi mắt đã chuyển sang một sắc thái màu nâu đáng yêu của anh. "Chứng minh đi."
Giọng anh trở nên trầm khàn, khiến một âm thanh của cơn kích động chạy dọc xương sống.
Anh bước tới gần hơn, đủ gần để có thể chạm vào cô, đủ gần để hơi nóng của anh có thể sưởi ấm cô trong căn phòng lạnh giá, và những ngón tay của anh trượt vào phần tóc ở gáy cô, giữ cô đứng yên khi anh cứ nấn ná ở trên cô, đe dọa. Đầy hứa hẹn.
Như thể anh muốn cô.
Như thể anh đã đến vì cô.
Mà tất nhiên là không phải vậy.
Nếu không vì Falconwell, anh sẽ không ở đây.
Và cô sẽ thành công trong việc ghi nhớ điều đó.
Anh không muốn cô, cũng giống như bất kỳ người đàn ông nào khác trong cuộc đời cô. Anh cũng y như tất cả bọn họ thôi.
Và điều đó thật không công bằng.
Nhưng cô sẽ bị nguyền rủa nếu anh lấy đi lựa chọn duy nhất cô có trong vấn đề này. Cô nhấc tay lên, cầm chặt chai rượu whiskey trong tay trái, và xô anh bằng tất cả sức mạnh – không đủ mạnh để dịch chuyển được một người có vóc dáng như anh, nhưng cô cũng tự ngạc nhiên với chính mình chút ít.
Michael loạng choạng ngả ra sau, và cô lao qua anh, suýt tới được cánh cửa bếp trước khi anh lấy lại thăng bằng và đuổi theo, bắt được cô trong một câu "Ồ, không, em không dám làm thế chứ!" và quay cô lại đối mặt với mình.
Cơn cáu tiết trỗi dậy. "Thả tôi ra!"
"Tôi không thể", anh nói đơn giản. "Tôi cần em."
"Vì Falconwell." Anh không đáp lại. Anh không cần phải làm thế. Cô hít một hơi dài. Anh đang làm tổn hại cô. Như thể bây giờ là thời tiền trung cổ vậy. Như thể cô chỉ là một tên nô lệ. Như thể cô không đáng giá gì ngoài mảnh đất gắn liền với lời cầu hôn.
Penelope ngừng lại khi nghĩ đến điều đó, nỗi thất vọng chạy xuyên qua cơ thể.
Anh ta còn xấu xa hơn những người khác nữa.
Cô nói, "Chà, thật đáng tiếc, vì tôi đã hứa hôn rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!