M thân mến,
Một món quà! Thật khoa trương làm sao! Trường học chắc hẳn đang biến ngài thành một người đàn ông cao quý. Năm ngoái, ngài đã tặng em một mẩu bánh gừng bị ăn mất một nửa. Em sẽ rất hào hứng muốn xem lần này ngài dự tính điều gì.
Em cho rằng điều đó có nghĩa em cũng sẽ phải tìm một món quà cho ngài.
Càng sớm càng tốt – P
Trang viên Needham, tháng Mười một, 1813
***
P thân mến,
Đó là mẩu bánh gừng tuyệt hảo. Lẽ ra ta nên biết trước em sẽ không hề cảm kích trước sự hào phóng của ta dù chỉ một chút. Chuyện quái gì đã xảy ra với tấm lòng thành thế, và nó còn quan trọng đến mức nào vậy?
Sẽ thật tuyệt khi được về nhà. Ta rất nhớ Surrey. Và em nữa, Sixpence[1] (dẫu thật khó khăn khi phải thú nhận điều này).
[1] Đồng bạc trước đây của Anh có giá trị bằng sáu đồng penny (Penny là tên gọi thân mật của Penelope). Một penny bằng 1/240 bảng Anh.
- M
Trường Eton, tháng Mười một, năm 1813
Chạy đi!
Lời nói vang vọng trong cô như thể được hét to giữa màn đêm, nhưng tứ chi của Penelope dường như không thể làm theo mệnh lệnh. Thay vào đó, cô lại cúi người thấp xuống, nấp mình đằng sau những bụi cây và cực kỳ hy vọng rằng người đàn ông đó sẽ không nhìn thấy mình. Nghe tiếng bước chân trên tuyết của gã không còn xa, cô rón rén đi dọc theo hàng cây bụi đến hồ, khi đang chuẩn bị tư thế chạy thục mạng để tránh xa gã thì cô giẫm lên mép áo choàng, làm mất thăng bằng, và thế là cô ngã nhào vào ngay bụi cây nhựa ruồi.
Đầy gai.
"Ối!" Cô vươn một tay ra xa để tự cứu mình khỏi bị vướng vào cái cây xấu xa, chỉ bị một nhành cây con đâm vào. Cô mím chặt môi và đứng bất động khi tiếng bước chân dừng lại.
Cô nín thở.
Có thể gã chưa thấy cô. Xét cho cùng thì trời rất tối.
Giá mà trên tay cô không cầm chiếc đèn măng sông.
Cô nhét chiếc đèn vào trong bụi cây.
Chẳng ích gì, vì gần như ngay lập tức, cô bị một nguồn sáng khác chiếu rọi.
Ánh sáng của gã.
Gã tiến một bước về phía cô.
Cô vội bước thụt lùi vào trong bụi cây, những lá cây sắc nhọn sẽ hợp với cô hơn bóng dáng to lớn của gã. "Xin chào."
Gã dừng lại nhưng không đáp, và họ vẫn giữ nguyên tình trạng im lặng kéo dài đến khó chịu. Tim Penelope đập thình thịch, có vẻ đó là phần duy nhất trên cơ thể cô nhớ được cách cử động. Khi không thể chịu đựng bầu im lặng lâu hơn nữa, cô lên tiếng từ chỗ mình đang đứng, mất thăng bằng trong bụi cây nhựa ruồi, cố gắng sao cho tông giọng thật rắn rỏi. "Ngươi đang xâm phạm đất tư."
"Vậy ư?" Một tên cướp biển lại có giọng nói rất dễ chịu. Nó cuộn dâng ra ngoài từ tận sâu trong ngực gã, làm cô nghĩ đến lông tơ ngỗng và rượu brandy nồng ấm. Cô lắc đầu trước ý nghĩ đó, rõ ràng hậu quả của thời tiết lạnh lẽo đang chơi khăm tâm trí cô.
"Phải. Đúng vậy. Ngôi nhà ở đằng xa kia là trang viên Falconwell. Được sở hữu bởi Hầu tước Bourne."
Một giây trôi qua. "Ấn tượng đấy", tên cướp biển nói, và cô có cảm giác rõ rệt là gã không hề bị ấn tượng chút nào.
Cô thử đứng thẳng người và tỏ ra kiêu kỳ. Thất bại. Hai lần. Đến nỗ lực lần thứ ba, cô gạt bỏ vạt váy, và nói, "Nó vô cùng ấn tượng. Và ta cam đoan với ngươi, hầu tước sẽ rất không vui khi biết ngươi đang...", cô vẫy vẫy bàn tay đeo găng trong không trung, "đang làm bất cứ điều gì... trên đất của ngài ấy".
"Vậy sao?" Tên cướp biển trông chẳng mảy may lo lắng, gã hạ thấp đèn, khiến phần thân trên chìm vào bóng tối, rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!