M thân mến,
Không. Không tiếp tục chuyện này nữa.
Chưa ký tên
Trang viên Needham, tháng Giêng, 1830
Thư bị hủy
Bourne đã hình dung ra giây phút này hàng trăm, hàng nghìn lần.
Anh đã diễn lại cảnh này trong đầu, bước vào căn phòng chơi bài riêng nơi Langford ngồi một mình và đang bồn chồn lo lắng, có vẻ quá nhỏ bé so với kích cỡ cũng như sức mạnh to lớn khủng khiếp của Thiên Thần, vương quốc mà Michael trị vì.
Trong toàn bộ khoảng thời gian đó, chưa một lần nào anh mường tượng mình sẽ thấy bất cứ cảm giác gì khác ngoài niềm vui chiến thắng ngay khoảnh khắc này, khi cơn giận dữ và tình trạng bất mãn diễn ra suốt chín năm cuối cùng cũng kết thúc. Nhưng Michael không cảm thấy hân hoan chiến thắng khi anh mở cánh cửa dẫn vào phòng riêng tư xa hoa, nằm cách xa khu vực sòng bài chính của câu lạc bộ, và bắt gặp ánh mắt vô cảm của kẻ thù lâu năm.
Mà đó lại là cảm giác bất mãn. Và giận dữ.
Vì ngay cả bây giờ, sau chín năm trời, người đàn ông này vẫn còn đang lừa đảo Michael. Tối nay, lão đã cướp đoạt tương lai được ở bên Penelope của anh.
Và chuyện này không được phép tiếp tục xảy ra.
Langford đã luôn hiển hiện trong ký ức của anh – làn da màu đồng thiếc, hàm răng trắng, hai nắm tay to lớn – loại người luôn chiếm lấy thứ mình muốn không chút do dự. Loại người hủy hoại cuộc sống của người ta mà không ngoảnh lại.
Và gần một thập kỷ sau, Langford vẫn không thay đổi. Lão vẫn khỏe mạnh và tráng kiện y như ngày nào, chỉ có mái tóc điểm vài sợi bạc, vẫn là cái cổ chắc nịch và đôi vai rộng ấy. Năm tháng đã không làm lão tàn phai.
Michael liếc mắt tới chỗ lòng bàn tay trái của Langford đang chống xuống mặt vải nhung xanh lá trên bàn. Anh nhớ lại phong cách riêng của lão, cái cách bàn tay đó nắm lại thành đấm và gõ mạnh vào phần gỗ để yêu cầu chia thêm mấy lá bài hoặc để ăn mừng chiến thắng. Hồi còn là một chàng trai trẻ, chỉ vừa mới biết về các bàn chơi cờ bạc, anh đã quan sát bàn tay ấy và thèm muốn quyền năng tuyệt đối của nó.
Anh ngồi vào chiếc ghế đối diện với Langford bên kia bàn và im lặng chờ đợi.
Các ngón tay của Langford giật giật trên mặt vải nhung. "Ta phản đối việc bị đám tay sai của ngươi cưỡng ép tới đây ngay giữa đêm khuya thế này."
"Tôi không nghĩ ông sẽ đáp lại lời mời."
"Ngươi đã đúng đấy." Khi Michael chẳng nói chẳng rằng, Langford thở dài. "Ta cho là ngươi gọi ta đến đây để tha hồ hả hê, tự mãn về Falconwell?"
"Đó cũng là một phần." Michael thò tay vào túi áo khoác, rút ra bằng chứng về nguồn gốc ra đời của Tommy, luồn chuyển tờ giấy qua lại các kẽ ngón tay.
"Thú thật, ta rất kinh ngạc khi ngươi lại hạ mình cưới con gái nhà Marbury, thậm chí là vì Falconwell. Con nhỏ đó không hẳn là một chiến lợi phẩm gì cho cam." Lão tạm ngừng, "Nhưng mảnh đất mới là mục tiêu, phải không nào? Giỏi lắm. Ta cho là ngươi phải làm mọi cách để đạt được mục đích."
Michael nghiến chặt răng trước lời lẽ kia, rất giống cách anh đã miêu tả cuộc hôn nhân của họ lúc khởi đầu chuyến hành trình này. Anh ghét tiếng vang ấy, thứ nhắc anh nhớ rằng mình cũng hung ác y chang Langford.
Đừng làm việc này. Câu nói của Penelope vang vọng trong anh, một lời thỉnh cầu nài xin, và anh bất động, cảm nhận được các mép giấy đang hóa cổ cọ vào ngón tay cái. Anh còn hơn những gì mình nghĩ rất nhiều. Michael lật lại mảnh giấy hình vuông trong tay, suy ngẫm về lời lẽ này, nghĩ về đôi mắt xanh của Penelope đang cầu xin anh hãy trở nên tốt hơn. Tốt đẹp hơn. Đáng trọng hơn.
Em yêu anh. Vũ khí cuối cùng của cô chống lại sự trả thù của anh.
Nỗi tò mò khiến Langford sốt ruột. "Thôi nào, cậu bé. Cái gì thế?"
Và chỉ với lời nói cộc lốc, ngắn gọn như vậy, Michael lại trở về tuổi hai mươi mốt, đang đối mặt thẳng thừng với gã đàn ông này, muốn dần nát lão. Chỉ có điều lần này, anh có quyền làm thế. Bằng một động tác xoay vụt cổ tay, anh ném lá thư bay qua bên kia bàn với khả năng nhắm hoàn hảo.
Langford chộp được nó và mở ra đọc. Lão không ngước lên. "Ngươi lấy cái này ở đâu?"
"Ông có thể có đất đai của tôi, nhưng ông không có quyền lực của tôi."
"Nó sẽ hủy hoại ta."
"Đó là niềm hy vọng thiết tha nhất của tôi." Michael chờ đợi khoảnh khắc chiến thắng. Chờ nỗi kinh ngạc và ân hận vụt lóe lên trên gương mặt gã đàn ông kia trước khi lão ngẩng mặt khỏi tờ giấy và thừa nhận thất bại. Nhưng khi Langford nhìn vào ánh mắt của Michael qua tờ giấy bằng da ố vàng, đôi mắt lão không lóe lên sự thất bại.
Mà là vẻ khâm phục. "Cậu đã chờ đợi giây phút này bao lâu rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!