M thân mến,
Em đang suy tư một chút – chính xác đã sáu năm trôi qua kể từ sự kiện "Leighton Sụp Đổ" – như cha em thích nhắc tới, và em đã khước từ ba lời cầu hôn, cứ cái sau lại ít hấp dẫn hơn cái trước.
Tuy vậy, mẹ vẫn tiếp tục đưa em tới mấy chỗ may mũ áo thời trang và các bữa tiệc trà của quý bà quý cô, cứ như là bằng cách nào đó, bà có thể xóa sạch quá khứ bằng vài mét vải lụa hoặc mùi hương cam bergamot phảng phất không bằng. Chuyện này không thể cứ diễn ra mãi được, đúng không?
Tệ hơn nữa, em vẫn tiếp tục viết thư cho một bóng ma và mường tượng rằng, một ngày nào đó, thư hồi âm sẽ xuất hiện trong xấp thư từ.
Chưa ký tên
Dinh thự Dolby, tháng Mười một, 1829
Thư không được gửi
"Kem quả lý gai nghiền."
Penelope đang ngả đầu trên vai Michael, mái tóc dài vàng hoe của cô xõa khắp bờ vai. Cô không ngẩng lên. "Xin lỗi, sao cơ?"
Một bàn tay ấm áp của anh vuốt dọc sống lưng cô, khiến cô rùng mình bởi khoái cảm lan khắp người. "Lịch sự quá." Anh nghiêng người qua mép ghế dài, không muốn tách rời cơ thể khỏi cô ngay lúc này, nhưng biết rằng cô sẽ thấy lạnh trong căn phòng lớn nếu anh không làm gì đó. Anh liền chộp lấy chiếc áo choàng dài từ chỗ mình đã vội quăng thành một đống khi nãy, rồi đắp tấm vải len xanh dương đậm đó cho cả hai.
Cô cuộn mình rúc vào anh dưới tấm áo choàng, còn anh như nín thở trước cảm giác có cô trên người, mềm mại và mịn màng áp vào anh. Anh nhắc lại, "Kem quả lý gai nghiền".
"Gọi tên vợ mình như thế không hay ho tí nào đâu[1]", Penelope nói với nụ cười tủm tỉm, thậm chí còn không mở mắt ra. "Mặc dù sau những gì chúng ta vừa mới làm thì có thể em hơi giống một con ngốc nghiền quả lý gai vì anh."
[1] "Gooseberry fool" là một loại món tráng miệng truyền thống của Anh, được chế biến bằng cách trộn trái cây đã được ninh nhừ với đường và nghiền nhuyễn với kem sữa trứng đặc sệt (custard). Hiện nay, hỗn hợp custard được thay thế bằng kem sữa tươi được đánh đặc quánh (whipped cream). Ở đây, Penelope đang đùa bằng việc chơi chữ "fool".
Thật ngớ ngẩn đến khó tin, và Michael không thể kiềm chế nổi mà cười phá lên.
Đã bao lâu kể từ lần cuối anh phá lên cười trước điều gì đó ngớ ngẩn như thế?
Cả đời rồi.
"Cô nàng vui tính thật", anh nói, vòng tay quanh cô siết chặt hơn. "Kem quả lý gai nghiền là món pudding anh ưa thích nhất."
Penelope bất động khi nghe câu nói đó, các ngón tay ngừng cuộn xoắn đám lông trên ngực anh đầy dễ chịu. Anh nắm lấy tay cô và đưa nó lên môi, hôn rất nhanh. "Anh cũng thích kem quả mâm xôi nghiền. Và cả quả đại hoàng nữa."
Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt xanh biếc kiếm tìm ánh mắt anh, như thể anh vừa đưa ra lời thú nhận gây chấn động đất trời vậy. "Kem quả lý gai nghiền."
Anh bắt đầu cảm thấy ngu ngốc. Cô có thực sự quan tâm đến món pudding ưa thích nhất của anh đâu. "Phải."
Cô nhoẻn miệng cười tươi, toe toét và dễ thương vô cùng, và anh không còn cảm thấy mình ngu ngốc nữa. Anh có cảm giác như một vị vua. Cô lại ngả đầu lên ngực anh, bầu ngực nhấp nhô tựa trên ngực anh trong một nhịp điệu khiêu gợi.
Sau đó, một cách đơn giản, cô chỉ nói, "Em thích mật đường", và anh muốn làm tình với cô lần nữa.
Làm sao cuộc trò chuyện về món ngọt lại có thể kích thích nhục dục mạnh như thế chứ?
Tay anh lại chầm chậm quét dọc sống lưng cô, uốn cong ôm lấy vòng mông tròn lẳn của cô, rồi anh kéo cô cọ xát người mình, yêu thích cảm giác chạm vào cô. Anh hôn lên thái dương của cô. "Anh có nhớ điều đó." Anh đã không nhớ ra cho tới lúc cô đề cập đến nó, khi một hình ảnh ngày xưa bất chợt hiện ra rõ ràng – cô bé Penelope trong nhà bếp Falconwell, cả khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem mật đường.
Anh mỉm cười trước ký ức ngây ngô ấy. "Em từng thuyết phục đầu bếp của tụi mình để em liếm cái tô mà."
Cô vùi mặt vào ngực anh vì mắc cỡ. "Làm gì có."
"Có mà."
Cô lắc đầu, mái tóc mượt mà vướng vào phần râu mọc lởm chởm trên phần má chưa cạo của anh. "Muỗng thì có thể. Chứ không bao giờ có vụ liếm tô đâu. Các quý cô không bao giờ liếm tô."
Anh bật cười với kiểu sửa lưng đứng đắn này, tiếng cười khùng khục trầm đục kéo dài khiến cả hai đều ngạc nhiên. Cảm giác thật tuyệt khi nằm đó và cùng cười đùa với cô. Tuyệt hơn những cảm giác anh đã cảm nhận được trong một khoảng thời gian rất, rất dài. Cũng ngay lúc ấy, anh biết rằng khoảnh khắc này là tất cả những gì họ có, khoảnh khắc thanh bình cuối cùng trước khi mọi chuyện trở nên hỗn độn quá khích, và anh hủy hoại thiện chí ngắn ngủi cô dành cho anh.
Anh vòng cánh tay còn lại quanh người cô, ôm chặt cô sát vào người khi những suy nghĩ vang vọng trong đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!