Chương 19: (Vô Đề)

M thân mến,

Hôm nay, em bước qua tuổi hai mươi sáu.

Hai mươi sáu tuổi và chưa chồng – mỗi tiếng đồng hồ trôi qua lại một già hơn, héo hắt hơn và da dẻ càng nhăn nheo hơn, dù mẹ em thích nói gì đi nữa vào những lúc bà lên giọng the thé.

Tám năm, tám mùa vũ hội, thế mà không có lấy một đám tốt… một thành tích đáng hổ thẹn dành cho cô gái lớn của Dòng họ Needham và Dolby. Trong suốt bữa ăn sáng nay, em đã nhìn thấy nỗi thất vọng trong ánh mắt của cả nhà.

Nhưng, biết được những lựa chọn trước giờ của mình, em cảm thấy không thể nào đồng ý với sự chỉ trích của họ được.

Em quả thực là một đứa con gái tồi tệ.

Chưa ký tên

Trang viên Needham, tháng Tám, 1828

Thư không được gửi

Những bậc thang dẫn lên dãy phòng của các chủ sòng bài.

Michael đặt cô đứng xuống ngay trong ô cửa bí mật đang mở ở trên cùng của lối đi, đóng cánh cửa sau lưng họ lại thật chặt trước khi đi đến cánh cửa chính dẫn vào phòng, với vẻ uyển chuyển nhanh lẹ. Cô theo sát anh, háo hức mong chờ chuyện sắp xảy đến tiếp theo, không muốn bỏ lỡ một giây phút nào của việc này. Của anh.

Penelope cứ đinh ninh anh sẽ bồng mình lên giường, vì chắc chắn trong câu lạc bộ đồ sộ này, nơi đàn ông tới để khám phá sự sa đọa, đồi bại và lạc thú, phải có một chỗ để ngủ. Nơi cô có thể ngủ cùng anh.

Nơi họ cũng có thể làm những việc khác nữa, trước khi phải trở về thực tại và nhớ lại tất cả lý do khiến cuộc hôn nhân này rơi vào tình trạng rối ren, còn cuộc sống thì hoàn toàn sai lạc.

Khi anh khóa cửa và quay người lại nhìn cô, cô đứng bất động trong căn phòng, đang được chiếu sáng bởi ánh lửa ấm áp từ bộ ba lò sưởi và cửa sổ to lớn màu vàng nhìn xuống bao quát khu vực sòng bạc của Thiên Thần.

Cô bất chợt vỡ lẽ ra. Anh định để họ làm…

Ở đây.

Theo bản năng cô bước lui ra xa, rồi anh đi theo, từ từ và đều đều, một sự hứa hẹn đầy khoái lạc lóe lên trong đôi mắt. "Em đang đi đâu vậy?", anh hỏi, và cô nín thở trước tông giọng trầm khàn như có đá sỏi phát ra từ cổ họng anh.

Cô lùi một bước. "Tụi mình sẽ bị phát hiện mất."

Anh lắc đầu. "Sẽ không có ai quấy rầy tụi mình đâu."

"Sao anh biết được?"

Anh nhướng một bên mày. "Anh biết."

Cô tin anh. Tiếng trái tim đập thình thịch dội vào hai tai Penelope khi anh đuổi theo cô từ bên này qua bên kia căn phòng tối, rộng lớn, đến chỗ cửa sổ, ý định của anh đã trở nên rõ rệt.

Anh sẽ ân ái với cô. Và chuyện đó sẽ vô cùng tuyệt diệu.

Và bỗng nhiên, cô bước lùi ra xa khỏi anh không phải vì căng thẳng, lo sợ hay mắc cỡ. Cô làm thế là do phấn khích, không thể chịu nổi khi được anh đuổi theo thế này. Anh thật đẹp và lịch lãm, còn mục đích di chuyển của anh sẽ không thể có ở những người thấp kém hơn. Chính sự chuyên tâm vào mục đích duy nhất ấy khiến cô bị hút vào anh, khiến anh trở nên đầy cám dỗ. Hành động theo đuổi để đạt được những thứ mình muốn kia thật bền bỉ và dai dẳng.

Và ngay lúc này đây, anh muốn cô.

Cảm giác ngóng chờ nhảy nhót xuyên qua Penelope khiến cô đứng bất động. Liền sau đó, anh đã ở trên cô. Anh vươn tay ra, khum lấy má cô, ngửa mặt cô ngước lên nhìn anh, cực kỳ chăm chú bắt lấy ánh mắt cô. Sự tập trung quả là cao độ.

Toàn bộ dồn vào cô.

Cô bị tình trạng phấn khích choán hết tâm trí khi nhận thức rõ điều đó. Cùng cảm giác như nghẹt thở.

"Em đang nghĩ gì thế?" Ngón cái của anh vuốt dọc theo quai hàm cô, để lại hơi nóng đằng sau.

"Cách anh nhìn em", cô nói, không thể rời mắt khỏi gương mặt anh. "Nó khiến em cảm thấy…" Giọng cô nhỏ dần, cô không chắc nên diễn đạt lời lẽ ra sao, vậy là anh cúi xuống, ấn một nụ hôn lên cổ họng cô, chỗ mạch đang đập thùm thụp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!