Chương 18: (Vô Đề)

M thân mến,

Em ước gì mình có can đảm để tới câu lạc bộ của anh và tự thông báo mình là bạn cũ của anh, nhưng đương nhiên là em không đủ dũng khí rồi. Tuy vậy, như thế có khi lại tốt nhất, vì em không chắc mình muốn làm gì hơn: Đánh anh hay ôm anh.

Chưa ký tên

Dinh thự Dolby, tháng Ba, 1827

Thư không được gửi

Cô đang hành anh đến mức tả tơi.

Người vợ dịu dàng, dễ thương mà anh tưởng mình có thể thấu hiểu, tuyết phủ lấm tấm lên chiếc mũ bonê lúc cô thú thật về những khoảng thời gian dĩ vãng khi cô được theo đuổi, tán tỉnh, một bông tuyết rơi lạc lối đậu xuống và tan chảy gần như ngay lập tức trên chóp mũi khi cô ngước lên mỉm cười với anh. Cô ấy không còn nữa.

Và thế vào chỗ người con gái ấy là một nữ chiến binh Amazon, đứng ở chính giữa câu lạc bộ của anh, tại trung tâm thế giới ngầm London, đặt cược vào trò rulet trong lúc cả thành phố dõi theo, yêu cầu sự an toàn cho bạn mình và thanh danh cho các em gái, cũng như bố trí lên lịch học chơi bi

-a với một trong những người đàn ông uy quyền và đáng sợ nhất thành phố.

Và ngay lúc này, cô đứng trước mặt anh, mặt dày mày dạn, đề nghị anh để cô yên.

Anh nên làm y như thế.

Anh nên bỏ cô mà đi và giả vờ như họ chưa bao giờ kết hôn.

Gửi trả cô về Surrey hoặc, hay hơn nữa, tống khứ cô lên miền Bắc nước Anh để cô thực hiện những ao ước tai tiếng của mình ở cách xa anh. Anh có Falconwell cùng các công cụ để báo thù, và đã đến lúc đuổi cô ra khỏi cuộc đời mình.

Nhưng anh không muốn từ bỏ cô.

Anh muốn quăng cô lên vai và đưa cô lên giường. Chết tiệt. Thậm chí chiếc giường cũng không cần thiết. Anh muốn ném cô xuống những dải đất phủ tuyết dọc theo hai bên bờ hồ Serpentine, hoặc sàn nhà trong căn phòng khách của cha cô, hoặc trên chiếc ghế quá sức chật chội của xe ngựa mà lột trần cô, để không có gì bảo vệ được cô khỏi đôi tay và đôi môi anh. Cơn thèm khát đó vẫn chưa suy suyển.

Bàn bi

-a này đủ vững chắc để giữ được cả hai, anh đảm bảo điều đó.

"Anh sẽ không đi đâu hết cho tới khi nào em nói anh nghe tại sao em lại ở đây." Anh gầm lên, bước đến gần hơn nữa, không chắc chắn về khả năng ở gần cô mà không trách mắng cô, không giải thích cực kỳ rõ ràng cho cô hiểu rằng, đây không phải là nơi dành cho cô.

Rằng cô không được chào đón tại nơi này.

Rằng nó sẽ hủy hoại cô.

Ý nghĩ cuối cùng đẩy anh qua ngưỡng cửa tự chủ. "Trả lời anh, Penelope. Sao em lại ở đây?"

Cô nhìn anh, đôi mắt xanh biếc trở nên cứng cỏi. "Em đã nói rồi. Em đến đây chơi bi-a."

"Với Cross."

"Ừ thì, để cho công bằng, lúc đầu em ngỡ sẽ là với anh."

"Sao em lại nghĩ như thế?" Anh sẽ không bao giờ mời cô đến sòng bạc của mình.

"Giấy mời được Bà Worth giao tận tay. Em tưởng anh là người gửi nó."

"Sao anh lại đi gửi cho em một tấm thiệp mời chứ?"

"Em có biết đâu. Có thể anh vỡ lẽ ra mình đã sai và không muốn thừa nhận điều đó bằng miệng?"

Cross bật cười khịt khịt mũi nơi ngưỡng cửa, và Michael suy tính đến việc giết chết anh ta. Nhưng anh đang quá bận rộn đối phó với cô vợ cố chấp của mình. "Em nghĩ sai rồi. Đừng nói với anh là em lại thuê xe nữa nhé."

"Không", cô nói, "một chiếc xe ngựa đã đến đón em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!