Chương 17: (Vô Đề)

M thân mến,

Tối nay em đến rạp hát, và nghe thấy tên anh. Vài quý bà đang kháo nhau về một sòng bạc mới mở cùng các chủ sở hữu của nó, và em không thể cưỡng lại việc hóng chuyện khi nghe họ đề cập tới anh. Thật kỳ quặc khi người ta nhắc đến anh bằng cái tên Bourne – em vẫn liên tưởng cái tên đó đến cha anh, nhưng em tin nó đã thuộc về anh được một thập kỷ rồi.

Một thập kỷ. Đã mười năm trôi qua em không được nhìn thấy hay nói chuyện với anh. Đã mười năm kể từ khi mọi thứ thay đổi. Mười năm trời, và em vẫn nhớ anh không nguôi.

Chưa ký tên

Dinh thự Dolby, tháng Năm, 1826

Thư không được gửi

Một tuần sau, Michael đi lên những bậc thềm dẫn vào Dinh thự Dolby, đáp lại thư triệu tập từ cha vợ được gửi đến Ngôi Nhà Hỏa Ngục sáng hôm đó, khi anh đang đứng trong phòng làm việc, cố gắng kiềm chế không lao xồng xộc khắp ngôi nhà để nắm chặt lấy vợ mình mà chứng minh dứt điểm lần cuối, rằng họ đã kết hôn và cô là của anh.

Chuyện đã đến nước này… Sự thật đáng xấu hổ là anh dành hầu hết thời gian ở nhà lắng nghe tiếng bước chân của cô bên kia căn phòng, chờ đợi cô đến và nói với anh rằng, cô đã đổi ý, rồi nài xin anh hãy chạm vào cô.

Cũng y như anh muốn cô chạm vào mình.

Trong sáu đêm liền, anh đã ở nhà mỗi buổi tối, vừa tránh mặt vợ mình vừa đứng bên kia cánh cửa chết giẫm nối liền hai phòng ngủ của họ, lắng tai nghe những người hầu đổ đầy nước vào bồn tắm và tán gẫu với cô, rồi cô trượt vào bồn, những âm thanh cử động của cô trong dòng nước khiến anh nhức nhối vì bị cám dỗ.

Vì khao khát muốn chứng tỏ khả năng của mình cho cô thấy.

Trải nghiệm này tra tấn, giày vò anh. Và anh đáng bị thế. Anh tự trừng phạt bản thân bằng cách từ chối bước vào căn phòng đó, kéo cô ra khỏi bồn tắm và đặt cô nằm dài lên giường một cách đáng yêu và gợi cảm, rồi chiếm đoạt cô. Khi quay đi khỏi cánh cửa đang nhạo báng mình bằng những điều bí ẩn nằm bên kia, cảm giác của anh ngay lúc ấy là hối tiếc.

Cô đang trở thành mọi thứ anh muốn, và cô lại luôn hơn mức anh đáng được hưởng.

Tối qua là đêm tồi tệ nhất: Cô đang cười đùa với thị nữ của mình về chuyện gì đó, còn anh đứng im, một bàn tay đặt trên nắm cửa, tiếng cười du dương của cô như một giai điệu trữ tình mời gọi của mỹ nhân ngư. Anh tựa trán vào cửa như một gã ngốc và lắng nghe thật lâu, chờ nghe những chuyển động.

Sau cùng, anh quay người đi, khát khao muốn tới chỗ cô, và phát hiện Worth đang đứng ở tận phía cuối căn phòng, ngay bên trong cánh cửa đã khép.

Anh vừa ngượng ngùng vừa tức tối. "Bộ gõ cửa không còn là điều phải phép nữa hả?"

Worth nhướng một lông mày màu hung lên. "Hồi nãy tôi không nghĩ nó cần thiết, do ngài hiếm khi ở nhà vào giờ này mà."

"Tối nay ta ở nhà."

"Ngài còn là một tên ngốc nữa." Nữ quản gia lúc nào cũng nói toạc móng heo.

"Ta nên đuổi việc cô vì tính láo xược."

"Nhưng ngài sẽ không sa thải tôi. Bởi vì tôi nói đúng. Ngài bị cái gì vậy hả? Rõ ràng ngài quan tâm đến phu nhân, và cô ấy rõ ràng quan tâm tới ngài."

"Việc đó chẳng có gì rõ ràng cả."

"Ngài có lý", nữ quản gia nói, để một chồng khăn tắm xuống gần chậu rửa. "Nó hoàn toàn mờ mịt – đó là lý do tại sao cả hai người đều dành rất nhiều thời gian đứng đối diện ở hai bên cánh cửa đó mà lắng nghe tiếng của nhau."

Michael nhíu mày. "Cô ấy có…"

Worth nhún một vai. "Tôi cho là ngài sẽ không bao giờ biết được." Cô tạm ngừng. "Chết tiệt, Bourne. Ngài đã dùng rất nhiều thời gian của cuộc đời trưởng thành để bảo vệ những kẻ khác. Ai sẽ bảo vệ ngài khỏi bản thân mình đây?"

Anh ngoảnh mặt khỏi nữ quản gia. "Lui đi."

Tối hôm ấy, anh chăm chú lắng nghe, đợi Penelope bước ra khỏi bồn tắm và đi đến cánh cửa liên thông. Anh thề rằng nếu mình bắt được thậm chí một tín hiệu cho biết cô đang đứng bên kia chờ đợi, anh sẽ mở cửa ra, họ sẽ nói chuyện và giải quyết vụ bất đồng này. Nhưng thay vào đó, anh lại nhìn ánh sáng phía dưới cửa tắt ngấm, nghe tiếng sột soạt của đống chăn mền khi cô leo lên giường, thế là anh vội vã đi đến Thiên Thần, rồi dành buổi tối trong sòng bài, xem từng lượt mười nghìn bảng được đem ra đặt cược và thua sạch, nhắc anh nhớ lại sức mạnh của nỗi khao khát, của cơn nghiện. Nhắc anh nhớ lại mình đã đoạt được gì.

Nhớ lại mình đã mất những gì.

Vẫn để nguyên áo khoác và mũ, Bourne đi theo một người hầu cửa qua mê cung trong Dinh thự Dolby – một trong vài điền trang nằm ở khu vực London và bước lên một ban công lớn dẫn xuống các mảnh đất phủ tuyết của cơ ngơi này. Có dấu chân người in từ trong ra khỏi nhà, xung quanh là các dấu chân thú có móng vuốt.

Một tiếng nổ của khẩu súng trường vang vọng trong không gian yên tĩnh, và Michael quay sang người hầu cửa nhờ chỉ giúp, biết rằng mình được trông mong sẽ đi theo âm thanh đó. Anh theo con đường mòn tới chỗ cha vợ, lớp tuyết vừa rơi che lấp vết chân anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!